Thân thể Phi Nghê khẽ run lên, lập tức cảm nhận được ánh mặt trời ấp ám, áp chế không khỏe đã mất đi, cảm thấy tinh thần phấn chấn.
Đám người Lý Vân Tiêu cũng phát hiện dị thường, thiên phượng chân lực ngưng tụ thành hạt châu nhỏ tiến vào trong ngươi nàng, không ngừng quán chấu lực lượng cho nàng.
Phi Nghê thấy mọi người nhìn mình, vội vàng nói:
- Ta không sao, lực lượng này giống như cam lộ, ta phi thường thoải mái dễ chịu và ấm áp, giống như được trở về nhà mình. Ta sợ tiếp tục như vậy mình sẽ không nguyện rời đi.
Lý Vân Tiêu lúc này mới yên lòng lại, nói:
- Như thế rất tốt, ngươi tìm nơi an toàn tu luyện đột phá đi.
Cố Thanh Thanh nói:
- Đi tìm nơi bế quan đi, năng lượng trong vĩnh sinh chi giới chỉ có phượng hỏa lân thạch, cũng là lực lượng duy trì nơi đây. Mỗi người đều tìm một nơi có phượng hỏa lân thạch mạch khoáng bế quan.
Cố Thanh Thanh nói phượng hỏa lân thạch chính là ánh huỳnh quang màu đỏ mà Lý Vân Tiêu nhìn thấy, trên lục địa này tùy ý thấy được ánh huỳnh quang, lốm đa lốm đốm, phân bố trên khắp đại lục, cũng không tập trung.
Thời gian chậm rãi qua đi, cuối cùng bọn họ xuyên thấu qua tầng chân lực, mặt đất rộn lớn xuất hiện trước mặt mọi người..
- Đẹp quá!
Đột nhiên nội tâm Phi Nghê rung động, tự đáy lòng phát ra tiếng ca ngợi.
Mặc dù người chung quanh thấy nơi này hùng vĩ mỹ lệ, nhưng thiên địa lờ mờ làm mọi người sinh ra áp lực, cảm thấy không khỏe.
Cũng may tầng nham thạch trong lục địa thỉnh thoảng có phượng hỏa lân thạch lóe sáng, còn có mỹ cảm khác.
Thần thức Lý Vân Tiêu tản ra, đám cường giả trong vòng ngàn dặm cũng đi vào, sau khi bước vào đại lục đã tản ra như con ruồi không đầu.
Có nhiều người thi triển thần thông đào móc phượng hỏa lân thạch, dù sao thứ này ẩn thiên phượng chân lực, cũng là bảo bối hiếm có.