Nội tâm Nam Phong Tuyền run lên, trong mắt mang theo thần sắc không biết làm như thế nào, vì thu Ngọc Thư các mà giết toàn bộ người trước mặt, có đúng hay không? Nàng tự vấn lòng, nhưng cũng không dám suy nghĩ đáp án.
Nàng sợ có được đáp án, liền khó mà ra tay, sẽ không đi tới đích.
Giờ phút này thập hung kỳ phấp phới, hình ảnh chim bay cá nhảy mang theo sương mfu màu xám dày đặc, rất nhanh sẽ không thấy được cái gì.
Mọi người cảm thấy dường như có tảng đá đang áp lên ngực của mình.
Vi Vô Nhai ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn thấu sương mù, nhìn cảnh tượng bên trong trận pháp.
Đột nhiên tiếng thú rống vang lên, chấn động thiên địa, Táng Vân Thú cũng cảm thấy áp lực thật lớn, không rõ xảy ra cái gì.
- Xảy ra chuyện gì? Uy áp thật kinh người...
Không chỉ có đám người Diêu Kim Lương, võ giả chung quanh Ngọc Thư các cũng hoảng sợ ngẩng đầu lên, sương mù màu xám tan hết, một quái vật che trời hiện ra.
Quái vật kia có hình người, toàn thân màu nâu, bộ dáng như quỷ, dữ tợn dị thường.
Oanh!
Quái vật lâm vào linh quang, Ngọc Thư các rung rung không thôi, lập tức quái vật kia tiến vào trong linh quang, xuyên thấu qua đại trận.
Chi!
Người bên trong biến sắc, sắc mặt tái nhợt như giấy.
Rống!
Quái vật xông vào, trực tiếp vung quyền đánh vào đám võ giả.
Thần sắc Vi Thanh nghiêm túc, quát:
- Theo ta đi vào, tất cả mọi người giết, một cũng không lưu!
Nếu đã giết thì không được lưu người sống, nếu chuyện nơi này truyền đi sẽ ảnh hưởng tới Thánh Vực.
Linh quang lóe lên, những nơi quái vật đi qua đều có người chết.
Một lát sau, trên bầu trời chỉ còn máu tươi, không còn lại bất cứ kẻ nào.
Sắc mặt Nam Phong Tuyền trắng bệch, nhịn không được buồn nôn, không ngừng ói mửa.
Quái vật ngửa mặt lên trời gào thét, thân thể lập tức biến thành cự nhân, hai tay nắm lấy Ngọc Thư các, trực tiếp hé miệng nuốt vào.