Những người còn lại lộ ra thần sắc vui mừng, có chút người lần đầu tiên tới lang hoàn thiên, bọn họ vô cùng tò mò với nơi này.
- Chúng ta không vào xem sao?
Một gã nam tử trẻ tuổi nhịn không được lòng hiếu kỳ, dùng thần thức dò xét nơi xa xa, lại bị lực lượng ngăn cản không nhìn được cái gì khác.
- Ha ha, xem? Nhìn bộ dáng nghèo kiết xác của ngươi kìa, có hai vị đại nhân ở đây, Ngọc Thư các lập tức sẽ là vật trong tay chúng ta, đến lúc đó muốn xem thế nào còn không phải do chúng ta hay sao? Thật không rõ trí thông minh của ngươi như vậy làm sao làm được chức thành chủ.
Nam tử trẻ tuổi bị một người bên cạnh mỉa mai, người nọ hai tay ôm kiếm trong ngực, trên mặt bôi một tầng phấn lót trắng nõn, mang theo yêu khí, quái thanh quái khí nói ra.
Vi Vô Nhai nhàn nhạt nói ra:
- Lý Dật nói rất đúng, Thanh Vân đừng vội, Ngọc Thư các bao hàm toàn diện, bên trong có các loại kinh thư bí kíp, việc cấp bách chính là thu phục nó.
Nam tử trẻ tuổi chính là thành chủ thành Hồng Nguyệt La Thanh Vân, nghe xong từ chối cho ý kiến, chỉ nói:
- Ngọc Thư các tương truyền sừng sững vạn năm, chưa từng nghe qua có người nào lấy nó đi, vài vạn năm qua có vô số cường giả tới nơi này, đều không dưới đại nhân, vì sao đại nhân có tự tin như vậy?
Lý Dật lúc này vượt lên trước quát mắng:
- La Thanh Vân, ngươi thật sự là làm càn! Hai vị đại nhân đã có tin tưởng như thế. tự nhiên là nắm chắc thật lớn, sao tới phiên ngươi suy nghĩ lung tung.
La Thanh Vân khinh miệt nhìn qua hắn, không chút che dấu thần thái châm chọc, nói:
- Nghi vấn chẳng lẽ không phải rất bình thường sao? Nếu không có nắm chắc thật lớn, theo ta thấy chúng ta nên đi vào tìm cơ duyên trước, sau đó lại nghĩ biện pháp thu phục lầu các nơi, để tránh công dã tràn, giỏ trúc múc nước.