Lý Vân Tiêu nghe hắn nói thì im lặng, bất đắc dĩ nói:
- Được rồi, không hoàn chỉnh thì không hoàn chỉnh, dù khống chế trận pháp không trọn vẹn cũng tốt. Lục đinh lục giáp đang ở trong tay ta, trong đó còn có rất nhiều mấu chốt ta không rõ, mong đại nhân chỉ giáo.
- Lục đinh lục giáp ở trong tay ngươi sao?
Mục Tinh kinh hãi, sau đó ngây dại, thì thào lẩm bẩm:
- Chuyện trùng hợp như vậy, chẳng lẽ trên đời thực sự vận mệnh...
Lý Vân Tiêu tâm niệm khẽ động, lục đinh lục giáp bay ra, bao quanh Mục Tinh, hóa thành bộ dáng lớn nhỏ như người thường, bộ dáng tuấn mỹ.
- Quả nhiên!
Mục Tinh cảm khái vạn phần, ánh mắt yêu thương đi qua những khôi lỗi kia, nhịn không được vươn tay ôm một cái trong đó v**t v*.
Lý Vân Tiêu ho khan hai tiếng, nói:
- Đại nhân không cần đau buồn, khó mà gặp được chủ nhân khôi lỗi, ta xem như tam sinh hữu hạnh, mong vui lòng chỉ giáo.
Mục Tinh cảm khái một hồi, mới nói:
- Có cái gì không rõ cứ hỏi đi, bổn tọa xem như có duyên với ngươi, lục đinh lục giáp đã bị ngươi đoạt được, tất cả bí mật trong đó cũng dốc túi truyền thụ, tiếc nuối duy nhất chính là trận pháp không hoàn chỉnh, ai. Cũng không biết cuộc đời này có cơ hội bổ sung hoàn toàn hay không, đáng tiếc mặc dù là qua vài vạn năm, chân thân của ta vẫn ở trong vĩnh sinh chi giới nội, không có nửa điểm tinh tiến.
- Đại nhân quá khiêm tốn. Đại nhân đừng lo, ta sắp ra chiêu.
Lý Vân Tiêu lập tức đánh ấn quyết, lập tức phân hoá mười hai đạo, rơi vào người những khôi lỗi này, trong đó bốn con hóa thành hình thái cực lớn, hoàn toàn triện lộ ra, khí thế ngập trời.
Không chỉ khí tức biến hóa, ngay cả gương mặt ôn nhuận như ngọc cũng biến thành dữ tợn.
Mục Tinh dường như phát hiện cái gì, đột nhiên quát:
- Chậm đã!