Vài tên đệ tử Mục gia nghe xong trợn mắt há hốc mồm, lại nhìn qua bộ dáng đám người Lý Vân Tiêu, bọn họ tuyệt đối sẽ không lừa gạt bọn họ, lúc này mới tin tưởng, quýnh lên quỳ rạp xuống đất, mở miệng gọi "Lão tổ tông" .
Mục Tinh khẽ nói:
- Ta lại hỏi các ngươi, khôi lỗi chân nhân Mục Trần chết chưa?
- A?
Mấy tên đệ tử này sững sốt, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi, đệ tử cầm đầu cung kính nói:
- Mục Trần chân nhân là khôi lỗi sư cường đại nhất Mục gia, là tiền nhân vài vạn năm trước, đã sớm qua đời rồi.
Mục Tinh cau mày nói:
- Các ngươi xác định?
Đệ tử kia lại sững sờ, kinh ngạc nói:
- Tự nhiên là xác định, nhân vật mấy vạn năm trước làm sao mà còn sống được.
Đáp án này làm Mục Tinh bất mãn, đáp án không khác gì Lý Vân Tiêu, nổi giận nói:
- Lão tổ ta cũng sống mấy vạn năm, ta làm sao sống đây? Mục Trần thần thông không dưới ta, vì sao có thể chết chứ?
- Cái này...
Vài tên đệ tử này sửng sốt, đầu óc chóng mặt, trả lời không được.
Bọn họ nào biết Mục Trần chết thật hay chưa, chỉ căn cứ theo suy đoán mà thôi.
Lý Vân Tiêu nói:
- Các hạ an tâm một chút chớ vội, gia chủ Mục gia đang ở trong Trọng Khí Tháp, tất nhiên sẽ có manh mối.
Mục Tinh mới thở dài nói:
- Hy vọng đi, nhưng mà khó nói. Ví dụ như lão phu còn sống, hiện tại gia chủ cũng không biết!
Lý Vân Tiêu cổ quái nói:
- Các hạ quan tâm tới sinh tử Mục Trần như vậy, hẳn là các ngươi có một chân?
Phốc!
Mục Tinh tuy là khôi lỗi, nhưng mà phun một ngụm lão huyết, giận dữ hét:
- Con mẹ nó ngươi mới có một chân với hắn! Hắn là thân ca ca của lão phu, cũng là đại địch sinh tử của ta.
- Ah?
Mấy tên đệ tử Mục gia triệt để ngây ngốc, người trước mắt chính là thân đệ đệ của khôi lỗi sư cường đại nhất Mục gia Mục Trần>