Phi Nghê hòa hoãn không khí, cười hì hì khoác cánh tay Cố Thanh Thanh, nói:
- Cố Thanh Thanh đại nhân, trong vĩnh sinh chi giới có thể chắt lọc lực lượng thiên phượng hay không?
Cố Thanh Thanh dường như cảm nhận được huyết mạch thiên phượng trong người Phi Nghê, trong lòng giật mình, nói:
- Có lẽ có thể, huyết mạch thiên phượng rất hiếm thấy, hơn nữa có trình độ như ngươi là một vạn không có một. Bằng vào lực lượng trong vĩnh sinh chi giới, có lẽ ngươi có thể hoàn thành cửu biến chi thân, mặc dù không bằng thượng cổ thiên phượng, cũng là tồn tại bất tử bất diệt.
Lý Vân Tiêu tức giận nói:
- Bất tử bất diệt? Ngay cả thượng cổ thiên phượng cũng biến mất, còn dám nói bất tử bất diệt.
Cố Thanh Thanh nổi giận nói:
- Tiểu tử, ngươi cố ý bới móc đối nghịch với ta đúng không?
Lý Vân Tiêu mày nhăn lại, nói:
- Đại nhân hiểu lầm, ta nói là tình hình thực tế, thượng cổ Chân Linh nhất mạch vì sao đột nhiên mai danh ẩn tích, ngay cả chân long thiên phượng tồn tại cường đại cũng mất đi bóng dáng. Không biết các vị tiền bối trong vĩnh sinh chi giới có cái nhìn thế nào?
Việc này mặc dù là Linh Mục Địch cũng không có đáp án, chính là đại hiềm nghi trong Thiên Võ Giới.
Cố Thanh Thanh trầm tư nói:
- Việc này xác thực quỷ dị, ta đã từng hỏi người nọ, hắn dường như biết chút ít gì đó, chỉ là giả thần giả quỷ không chịu mở miệng, đợi tí nữa ngươi gặp hắn thì hỏi đi.
Lý Vân Tiêu hiếu kỳ nói:
- Người nọ rốt cuộc là ai? Cố Thanh Thanh đại nhân cũng hỏi không được, ta làm sao có thể chứ?
Cố Thanh Thanh nhìn qua hắn, đột nhiên cười cười, nói:
- Ngươi có thể, bởi vì... Ngươi là chủ nhân Giới Thần Bi!
Lý Vân Tiêu không lên tiếng, Giới Thần Bi dường như có lai lịch thật lớn, hắn cũng càng ngày càng ý thức được nó không đơn giản, trầm ngâm một hồi, nói: