Chi!
Toàn thân mọi người run lên, triệt để ngây ngốc.
- Ha ha, ha ha ha!
Hai mắt Ân Trì tỏa sáng, nhịn không được cười như điên, nhưng lúc trước hắn bị thương quá nặng, hiện tại còn chưa khỏi hẳn, cho nên khi cười không ngừng ho khan.
- Ha ha ha.
Mọi âm thanh yên tĩnh, nơi này chỉ còn tiếng cười của hắn.
Cười một lúc, Ân Trì đột nhiên dừng lại, hắn mơ hồ phát giác được dường như có chút không đúng, bởi vì quá yên tĩnh, trừ hắn cười ra, không có người nào lên tiếng cả.
Chi!
Đột nhiên hắn hít khí lạnh, kinh hãi nói:
- Ảo thuật!
Bành!
Hắn cảm thấy ngực của mình tê rần, ngực của hắn bị trường kiếm đâm xuyên qua, hơn nữa trên thân kiếm có hỏa diễm, đốt hắn cực kỳ thống khổ, giống như linh hồn cũng bị đốt cháy.
- Ah! Lý Vân Tiêu, ngươi...
Cảnh tượng trước mắt chấn động, hiện ra tràng cảnh chân thật, trong lỗ tai ban đầu còn có tiếng ầm ĩ, cách đó không xa đám người Nam Khâu Vũ vẫn cồn hỗn chiến với quái vật kim loại.
- Lý Vân Tiêu, ngươi giết người thiên minh chúng ta!
Cảnh Thất xông lên, nổi giận trừng mắt, khiển trách:
- Ngươi cùng Thiên tôn giả đại nhân không phải nói bỏ qua hiềm khích lúc trước rồi sao?
Ân Trì hé miệng, muốn nói chuyện lại nói không nên lời.
- Tiêu... Tiêu tan... Hiềm khích lúc trước...
Nội tâm của hắn đắng chát cùng bất đắc dĩ, dường như cảm giác mình thật ngu ngốc.
Xùy!
Lý Vân Tiêu chậm rãi rút kiếm ra, sắc mặt tái nhợt, trên trán đổ mồ hôi, ánh mắt tỏa sáng bất định.
Mới rồi bị quái vật kim loại kích thương, thật vất vả điều dưỡng một chút, lại cưỡng ép thi triển đồng thuật làm cho thân thể bị thương lần nữa. Nếu không có Ân Trì cũng trọng thương, hắn vội vàng thi triển đồng thuật chưa chắc đã thành công.
- Tiêu tan hiềm khích lúc trước còn đánh lén ta? Với đám người ngu xuẩn các ngươi ta không cần giải thích, không phục thì nguoi cũng động thủ đi.