Hắn trầm ngâm một lát, ánh mắt nhìn qua mọi người, trầm ngâm nói:
- Chiêu này cũng không phải hữu hiệu với bất cứ thứ gì, ta chỉ sợ một khi thất thủ, hậu quả quá nguy hiểm. Vì bảo đảm an toàn nhất, ta hy vọng chư vị có thể đồng tâm hiệp lực, cùng ta ra tay, như vậy phần thắng lớn hơn nhiều.
Mục Trang nói:
- Đều thời điểm này, tự nhiên là đồng tâm hiệp lực. Muốn làm như thế nào ngươi nói đi, Mục gia ta sẽ toàn lực phối hợp với ngươi.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu nhìn lên người Tiểu Hồng, mặt không biểu tình nói ra:
-Thiên tôn giả đại nhân đâu?
Thân thể Tiểu Hồng rung động khó phát hiện, sắc mặt giận dữ, hiển nhiên là cực kỳ tức giận cách xưng hô của Lý Vân Tiêu, hừ một tiếng, mới nói:
- Ta va Cảnh Thất toàn lực phối hợp với ngươi.
- Ta cũng vậy, bổn tọa sẽ toàn lực phối hợp.
Vạn Nhất Thiên cũng nói một câu, tuy Lý Vân Tiêu không nói hắn, nhưng hắn tự nghĩ cũng là cao thủ siêu phàm nhập thánh, có thể gánh nửa bầu trời.
Hơn nữa trong tay hắn hào quang lóe lên, xuất hiện cây dù màu tím, cười một tiếng, yêu thương v**t v* cây dù, nói:
- Cây dù này tên Huyền Ngư, phòng ngự mạnh hơn xa áo giáp bình thường. Đợi lát nữa ta sẽ căng cây dù ra tiếp ứng, chư vị công kích xong phải trở lại cây dù, có thể tranh thủ một chút thời gian.
Tất cả mọi người trong nội tâm thầm mắng, thì ra con mẹ nó ngươi không ra tay, lại nấp sau lưng mọi người.
Nhưng như vậy cũng tốt, có người tiếp ứng, chỉ có thực lực còn có thể, hơn nữa cũng có thủ đoạn, cũng không phải biện pháp tệ.
Lý Vân Tiêu nói:
- Như thế rất tốt, Nhất Thiên huynh ở chính giữa tiếp ứng, những người còn lại sẽ ra tay theo ta, tận lực dùng đại thần thông công kích lớn. Đặc biệt sử dụng Thiên tôn giả băng sát tâm diễm cùng ma công, Cảnh Thất đại nhân sử dụng thi độc cưu sa huyền vũ, còn có Phi Nghê thiên phượng chân hỏa, Mục Trang đại nhân có tát đậu thành binh. Nhiệm vụ chém lòng đất phải nhờ Hồng Nhan rồi.