- Hung thú đi ra toàn bộ? Dường như có kẻ chỉ huy.
Lý Vân Tiêu khiếp sợ nhìn chung quanh, thật sự là trời cao không đường chạy, địa ngục không cửa vào, hơn nữa mặt đất dưới chân đột nhiên biến dị, rất nhiều bùn đất trở nên xốp, chúng giống như chất lỏng đậm đặc.
- Nhất định có kẻ chỉ huy phía sau.
Lý Vân Tiêu hét lớn một tiếng, nói:
- Liên thủ bố trí kết giới, ngăn cản tất cả hung thú.
Trên người hắn ánh sáng màu xanh lóe lên, đánh tan bùn đát, lập tức ba mươi sáu chuôi Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bay ra ngoài, trải rộng bốn phía.
Lập tức kiếm giới mở ra, diễn hóa ra ngàn vạn kiếm, ngăn chặn sóng âm đám dơi ra bên ngoài.
Vạn Nhất Thiên giờ phút này mới trốn ra, lo lắng hô lớn:
- Phi Dương lão đệ, mau mở kiếm giới ra, để cho ta tiến vào.
Sau lưng có vô số côn trùng màu bạc đuổi theo, hắn sợ tới mức hắn hồn phi phách tán, dốc sức liều mạng gõ kiếm giới.
Ánh mắt Lý Vân Tiêu ngưng tụ, quát:
- Tất cả mọi người cẩn thận chút!
Hai ngón tay của hắn điểm một cái, một thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm gần Vạn Nhất Thiên bay lên, lăng không hóa ra vô số bóng kiếm, giống như mưa chém vào đám côn trùng.!
Đồng thời kiếm giới mở ra một lỗ hổng, Vạn Nhất Thiên vọt vào, thở ra một hơi, sợ tới mức muốn khóc.
Nhưng vẫn có rất nhiều côn trùng theo vào.
Thân ảnh Phi Nghê lóe lên, hóa thành thiên phượng phun thập giai hỏa diễm thiêu đốt chúng.
Hai tay Lý Vân Tiêu không ngừng kết kiếm quyết, Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm kia bay về giữ vững vị trí.
Ông ông ông!
Trong khoảnh khắc, rất nhiều côn trùng công kích kiếm chặn, dốc sức thôn phệ kiếm trận và trận quang.
- Không tốt, đám côn trùng này là cái gì, hỏa diễm không thể đốt hết.
Đột nhiên Phi Nghê kinh hãi, những côn trùng này trừ số ít bị đốt chết ra, nhưng có không ít không chết, chúng giống như bị thương, đang muốn bay lên.