Chuyện gì cũng còn không biết, hắn không thể mạo muội đáp ứng.
Vạn Nhất Thiên đứng đầu Thương Minh nhiều năm, tính kế lên là cực kỳ nghiêm túc, hiện tại toàn bộ hải ngoại thế gia đều bị hắn cột vào trên chiến thuyền, người như vậy tuyệt không đơn giản.
- Hắc hắc, tự nhiên là chuyện tốt!
Vạn Nhất Thiên cười thần bí, có chút cố lộng huyền hư nói:
- Phi Dương còn nhớ Ngọc các không?
Đồng tử của Lý Vân Tiêu đột nhiên co lại, trong Ngọc các tàng thư vạn quyển, có thần thông cuồn cuộn, Khuy Thiên Nhãn Thuật cũng có bên trong, như thế nào không nhớ rõ.
Khúc Hồng Nhan trầm ngâm nói:
- Ngọc các tựa hồ có linh tính, mặc dù ở trong Lang Hoàn Thiên, nhưng không phải là ai cũng có thể gặp. Mặc dù có vinh hạnh gặp gỡ, cũng chưa chắc có thể lấy ra nửa điểm thần thông. Nhất Thiên đại nhân nhắc tới Ngọc các, chẳng lẽ Ngọc các ở trên đảo này?
Vạn Nhất Thiên nhoẻn miệng cười, vô luận là người nào, thấy Khúc Hồng Nhan tổng sẽ tâm tình cực tốt nói:
- Ngọc các không ở trên đảo này, nhưng đảo này có thứ không kém gì Ngọc các.
- Không kém gì Ngọc các? Điều đó không có khả năng!
Sắc mặt Lý Vân Tiêu ngưng trọng, kiên định không tin.
Ngọc các tồn tại vẫn quanh quẩn trong lòng hắn, tựa hồ ẩn chứa tất cả thần thông, lần này vào Lang Hoàn Thiên, có thể đi Vĩnh Sinh Chi Giới cố nhiên là tốt, mặc dù không thể, có thể lại vào Ngọc các một lần cũng là cơ duyên lớn.
Khúc Hồng Nhan cũng nhíu mày, dù chưa nói rõ, nhưng hiển nhiên cũng không tin.
Vạn Nhất Thiên cười ha hả, khoe khoang nói:
- Phi Dương lão đệ a, ngươi có biết lai lịch Ngọc các không?
Lý Vân Tiêu kinh hãi nói:
- Chẳng lẽ Nhất Thiên huynh biết?
Ghi chép về Lang Hoàn Thiên cực ít, hắn lật xem qua điển tịch các phái, kể cả Hóa Thần Hải cùng Thần Tiêu Cung, hầu như chỉ còn thiếu Thánh Vực, nhưng khó tìm đến chút dấu vết, lại càng miễn bàn nguồn gốc Ngọc các thần bí khó lường.