Trong Lang Hoàn Thiên linh khí nồng nặc không nói, hơn nữa có khí tức Thiên Phượng, khiến Phi Nghê cảm thấy hết sức thoải mái, thậm chí trong lúc mơ hồ có thể chạm đến hàng rào võ đạo, nếu tĩnh hạ tâm lai khổ tu, có thể đột phá bình chướng, bước vào Siêu Phàm Nhập Thánh cũng nói không chừng.
Khúc Hồng Nhan than thở:
- Muội tử thật là khờ, người khác có thể tìm được hay không không có quan hệ gì tới chúng ta, nhưng chúng ta tìm không được chính là tổn thất. Nếu bàn về tu luyện, mặc dù nơi đây có khí tức Thiên Phượng, nhưng sao có thể so với Viêm Vũ Thành tràn đầy Thập phương quy tắc?
Lý Vân Tiêu nói:
- Hiện tại cũng không có biện pháp khác, trên trắc thí nghi vẫn có mấy mục tiêu? Đi tìm từng cái thôi, xem ra hành trình Lang Hoàn Thiên lần này, là so vận khí.
Đột nhiên trong lòng Lý Vân Tiêu khẽ động, nơi mi tâm lóe lên Bạch mang, một đạo kim quang b*n r*.
Phía trước hiển lộ ra bóng người, một thiếu niên mày kiếm mắt sáng, chính là Diệp Phàm, mở miệng liền kêu lên:
- Vân Tiêu đại ca.
Trong lòng Lý Vân Tiêu thất kinh nói:
- Diệp Phàm?
Diệp Phàm nhiều lần biểu hiện ra hành vi cổ quái, để cho hắn có chút không dám xác nhận thân phận người trước mắt, nhưng nghe thanh âm cùng dung mạo, xem ra hơn phân nửa là Diệp Phàm.
Diệp Phàm gật đầu nói:
- Là ta.
Thần Thức của Lý Vân Tiêu quét nhìn hắn một cái, phát hiện đối phương đã là Thất Tinh Vũ Đế, tốc độ này coi như là kinh tài tuyệt diễm, chỉ bất quá trên người Diệp Phàm tựa hồ có chút đồ đạc không rõ, cùng Diệp Nam Thiên cùng Cửu Đỉnh chi chu cởi không ra can hệ.
Năm đó Cố Thanh Thanh cùng Diệp Nam Thiên đi về Vĩnh Sinh Chi Giới, hiện tại Cố Thanh Thanh xuất hiện, lúc này Diệp Phàm từ trong bế quan đi ra, chỉ sợ cũng đã bị Diệp Nam Thiên ảnh hưởng.