Lý Vân Tiêu cười nhạt một tiếng, trong con ngươi lóe ra yêu quang, Thần Kỹ thiên thiếu quét ra ngoài, tất cả Thần Thức như hãm vũng bùn, biến mất vô ảnh vô tung.
- Nữ tử kia chẳng lẽ là đệ nhất thiên hạ mỹ nữ, Thần Tiêu Cung cung chủ Khúc Hồng Nhan?
Các loại thanh âm sợ hãi lần lượt dựng lên, Thần Thức bị Nhãn Thuật của Lý Vân Tiêu nuốt hết, chỉ có thể dùng ánh mắt nhìn, trong quang mang nhàn nhạt, mơ hồ có thể thấy được nữ tử đeo màn, khí chất xuyên thấu, thu lấy nhân tâm.
- Còn Hồng Y mỹ nữ, nghe nói là Long gia Gia Chủ Phi Nghê, người mang Thiên Phượng huyết mạch thượng cổ!
- Nguyên lai là đứng đầu Long gia. . .
Trong các loại sợ hãi than, cũng không thiếu ghen tuông cùng đố kị.
- Dựa vào cái gì hắn có mệnh tốt như vậy!
Long Liễn phá không mà đến, từ phía trên rơi xuống, liền lẳng lặng đứng thẳng như vậy, khiến mọi người ngưỡng vọng.
Mà ba người Bố Tử cùng Mạch cũng trong khoảnh khắc đi ra, tất cả đều đứng ở bốn phía Long Liễn, nhất thời Yêu Khí ngập trời.
- Cái gì, là người Yêu Tộc!
Lập tức có người kinh hô lên, trên đỉnh núi nhất thời một trận bối rối, các loại Thần Thức tập trung phương viên trăm trượng, đều mang địch ý.
Trận chiến Ngũ Hà Sơn truyền khắp thiên hạ, hai tộc quan hệ ngày càng khẩn trương, nhưng Yêu Tộc ở Ngũ Hà Sơn đánh một trận xong liền phảng phất tiêu thất, mất đi tung tích, tựa như giấu tài.
Lúc này vừa thấy mấy trăm Yêu Tộc, toàn bộ không khỏi căm thù lên, dần dần ngưng tụ thành sát ý, ở đỉnh núi tản ra.
- Phá Quân Vũ Đế tới, lão phu chờ đã lâu.
Dưới bầu không khí đang khẩn trương, một cẩm bào lão giả từ trong đám người đi ra, chính là Nam Khâu Vũ, lăng không hư độ mấy bước, cười nói:
- Phá Quân đại nhân, Hồng Nhan cung chủ, Phi Nghê đại nhân, còn có Bố Tử huynh, Chu Quang huynh, Mao Xảo đại nhân, sáu vị xin phủ xuống đi.