Trong mắt Mao Xảo hiện lên màu sắc trang nhã, khóe miệng lộ ra đắc ý, nói:
- Người này quá mức cuồng vọng tự đại, mặc kệ hắn là ai, nhị vị đừng quên vị sát tinh phía trước kia, hắc hắc…
Ba người vừa nghĩ tới người phía trước, nhất thời cả người run lên, tinh thần uể oải có chút chấn hưng.
Bọn họ đều là tâm tư đồng dạng, muốn người này cùng người phía trước đấu lưỡng bại câu thương, ba người bọn họ sẽ thừa cơ đào tẩu.
Trên Long Liễn, Phi Nghê y ôi ở trên vai Lý Vân Tiêu, cười duyên nói:
- Ba người kia tựa hồ không quá thành thật, phu quân mang theo ba người này, không sợ hoàn toàn ngược lại sao?
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ mái tóc của nàng, cười nói:
- Ba người này đều là Cửu Tinh đỉnh cường giả, ở trên đại lục cũng là hào kiệt xưng bá nhất phương, giết đáng tiếc. Mang về Viêm Vũ Thành còn có thể phát huy sức lực.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Tuy rằng tiền cảnh Viêm Vũ Thành quảng đại, nhưng đích xác quá yếu, thậm chí dựa vào Thần Tiêu Cung cùng Long gia cũng chưa chắc có thể chịu đựng được, địa phương cần bù đắp nhiều lắm, mời chào chút cường giả đỉnh phong là rất cần. Nhưng mà chẳng biết làm sao để cho bọn họ nghe lời, nếu tâm tư khác thường mà nói, ngược lại sẽ thành mối họa.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Để cho bọn họ nghe lời rất dễ, dùng thực lực tuyệt đối ép tới bọn họ không dám phản kháng, lại dùng Thập phương quy tắc ngon ngọt để cho bọn họ khăng khăng một mực. Nếu hai chiêu này cũng phục tùng không được bọn họ, vậy lưu lại vô dụng, ta sẽ không nương tay.
Phi Nghê nói:
- Phu quân quả nhiên tinh thông đạo dùng người, ba người này thực lực không tầm thường, lại không biết phía trước là ai chặn đường cướp đoạt, lại để cho ba người hắn kiêng kỵ như vậy.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Rất nhanh thì gặp được, bất kể là người phương nào, trong thiên hạ có thể từ trong tay chúng ta cướp đi Thiên Tiệm Lệnh, thật đúng là không nhiều lắm.