Thình thịch!
Không gian trực tiếp bị kích bạo, Tân Như Ngọc cách không xuất thủ, ngũ chỉ thành trảo, Lý Thuần Dương nhất thời cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều bị đối phương nắm trong tay, tùy ý v**t v*.
Phốc! Khái, phốc!
Ngũ tạng lục phủ bị bắt bể tan tành, máu tươi phun ra, còn mang theo số lớn mảnh vỡ nội tạng.
- Cha!
- Lão gia tử!
Vài thanh âm kinh hoảng kêu lên, Lý Trường Phong cùng Tiêu Khinh Vương trong nháy mắt xuất thủ, đánh về phía Tân Như Ngọc.
- Thiết, con kiến hôi!
Tân Như Ngọc cực độ chẳng đáng, tay phải vung ra, giống như là phất tay áo, liền có một cổ cương khí đánh tới, đem hai người chấn ở trên vách tường, đánh ra đại điện.
Trong lòng Lý Thuần Dương hoảng hốt không ngớt, thực lực của Tân Như Ngọc đã cường đại đến trình độ bọn họ khó mà hiểu rõ, căn bản vô pháp chống lại.
- Con kiến hôi, lặn đi, nếu không mà nói, hôm nay Bản Hoàng sẽ đưa các ngươi đi Tây Thiên!
- Ta chỉ là được người nhờ vã chiếu cố Viêm Vũ Thành, muốn lặn đi cũng phải là Viêm Vũ Thành Thành Chủ để cho chúng ta lặn đi!
- Ta phi! Còn cầm Lý Vân Tiêu ra làm tấm mộc! Ta cho ngươi biết, ta lấy được cơ duyên so với Lý Vân Tiêu còn lớn hơn, tương lai thành tựu sẽ hơn xa hắn, trở thành bá chủ phiến bầu trời này, hắn sớm muộn cũng là vong hồn dưới tay ta!
Khóe miệng Lý Thuần Dương vung lên châm biếm, nói:
- Ngươi đã có bản lĩnh có tự tin như thế, vậy ngươi đi tìm hắn đánh a, đi giết hắn a, tuy rằng cháu ta trẻ con, nhưng ta không ngại ngươi đi giết hắn, ở chỗ này diễu võ dương oai tính là bản lãnh gì.
Tân Như Ngọc nhìn châm chọc trên mặt hắn, nhất thời nổi trận lôi đình, sát cơ lóe lên, khiển trách nói:
- Chết đi!
Phanh!
Ngũ chỉ bỗng nhiên cố sức một trảo, không khí trong lòng bàn tay nháy mắt nổ lên.