- Không dám không dám!
Thủ vệ kia lại càng hoảng sợ, những thứ này là cực phẩm Nguyên Thạch a, thân phận đối phương tất nhiên cực lớn, nào dám cầm. Hắn đang muốn đưa về, lại đột nhiên phát hiện Lý Vân Tiêu đã không thấy, như là hư không tiêu thất.
- A?
Thủ vệ triệt để trợn tròn mắt, dụi dụi con mắt, hầu như cho là mình nhìn lầm. Nhưng mọi nơi đều là kinh nghi cùng âm thanh hít không khí, hơn nữa cực phẩm Nguyên Thạch trong tay mình vẫn nặng trịch...
Thủ vệ vội vàng nhảy lên chiến xa hướng trong thành bay đi, lớn tiếng nói:
- Để yên nam tử kia, các ngươi phụ trách giữ trật tự, ta đi bẩm báo Thành Chủ Phủ.
Trong Thành Chủ Phủ, đông đảo cao tầng tụ họp, đám người Lý Thuần Dương hội tụ một đường.
Cổ Vinh cũng vội vội vàng vàng chạy đến, hồi báo việc tỉ lệ Linh khí nhập siêu gia tăng tháng này, tất cả mọi người đều mặt mang u sầu.
Lý Trường Phong nói:
- Đối với võ giả chế ngự tiến thêm một bước chặt lại. Kỳ thực lấy tình huống bây giờ của Viêm Vũ Thành, cho dù không có khóa chặt, cũng sẽ rất ít có người tới.
Lý Thuần Dương than thở:
- Lần Dị Tượng này có lẽ là cơ hội cuối cùng của chúng ta. Nếu lại tìm không được linh khí chi nguyên mà nói, làm sao cũng không có tác dụng.
Tất cả mọi người cụt hứng, mấy năm này Viêm Vũ Thành phát triển cực nhanh, cảm giác từ đỉnh núi rơi xuống vực rất khổ a, ai cũng không muốn tiếp thu.
Lý Thuần Dương nói:
- Trên đời không có hưng thịnh phồn vinh vĩnh viễn, mặc dù là bảy đại siêu cấp thế lực cũng có một ngày suy bại, chúng ta là tới sớm hơn một chút mà thôi. Mọi người tận lực quan sát.
Tiêu Khinh Vương tay vuốt chòm râu, thong thả nói:
- Nếu lần này tìm đầu nguồn linh khí vẫn thất bại, ta kiến nghị mở ra hạn chế của Viêm Vũ Thành, dù sao kéo dài nhiều một ngày cũng không có ý nghĩa. Mà bây giờ còn có rất nhiều thế lực đang âm thầm làm việc, tranh đoạt quyền khống chế Viêm Vũ Thành, thực sự là ấu trĩ.