Dù sao tông môn phát triển, đầu tiên phải lấy đại lượng tài nguyên làm căn bản, sau đó là bồi dưỡng Thuật luyện sư cùng võ giả. Nhờ vào Viêm Vũ Thành mấy năm này phát triển, không ngừng có Thuật luyện sư bởi vì các loại nguyên do đến đây đầu nhập, cho nên miễn cưỡng thành lập được một Thuật luyện sư đoàn.
Tuy rằng phóng nhãn thiên hạ, chi đội ngũ này ngay cả cặn bả cũng không gọi được, nhưng cũng đã là tồn tại mạnh nhất toàn bộ Nam Vực.
- Bốn vạn sao...
Một lúc lâu, Cổ Vinh mới mở mắt ra, chậm rãi nói.
Giọng nói cùng sắc mặt của hắn giống nhau trầm trọng, Thuật luyện sư còn lại căn bản không dám nói lời nào.
Cổ Vinh hỏi:
- Tháng này có bao nhiêu võ giả tiến đến?
Một gã Thuật luyện sư vội nói:
- Số này là bên Thành Chủ Phủ công tác thống kê, chúng ta tạm thời không có được tư liệu, nhưng ta nghe được chút đồn đãi, nói là trên cơ bản đoạn tuyệt để cho võ giả mới tiến đến, trừ khi thoả mãn được điều kiện cực kỳ hà khắc.
Cổ Vinh trầm mặc không nói, đây cũng không phải là đồn đãi gì, mà là sự thực. Để trì hoãn linh khí suy kiệt, Viêm Vũ Thành đối ngoại mở ra càng lúc càng chặt, hầu như bế quan toả cảng.
Nhưng vẫn như cũ ức chế không được tỉ lệ nhập siêu mở rộng.
Nội tâm Cổ Vinh dâng lên cảm giác vô lực, mệt mỏi rã rời hầu như viết ở trên mặt, phất phất tay nói:
- Các ngươi đi xuống đi, tỉ lệ nhập siêu giảm bớt không phải là trong ngắn hạn có thể giải quyết. Một mặt tỏa thành cũng không phải biện pháp, phải tìm được linh khí chi nguyên mới.
Đạo lý này tất cả mọi người đều hiểu, tích lũy linh khí giống như tài phú, cần tăng thu giảm chi. Trọng yếu hơn là khai nguyên, chỉ giảm chi tiêu căn bản không dùng được.
Nhưng khai nguyên. . . Không có nguyên thạch làm sao khai?