Thấy Lý Vân Tiêu do dự, Tây Bối thượng nhân cười nói:
- Ngươi thừa kế Linh Mục Địch truyền thừa, đối với Ma Chủ năm đó kiêng kỵ quá sâu cũng bình thường, nhưng ta ở đây cùng Ma Chủ làm bạn mười vạn năm, đối với hắn lý giải là rõ nhất. Lực lượng của Phổ đã mười đi mất chín, mặc dù là chúng ta cũng có thể đơn giản đánh chết hắn. Hơn nữa cởi ra Phong Ấn quan hệ đến một sự tình cực kỳ trọng yếu...
Lý Vân Tiêu hỏi:
- Chuyện gì?
Trong mắt Tây Bối thượng nhân chớp động quang mang, ngưng thanh nói:
- Thập phương quy tắc trở lại Thiên Vũ giới!
Lý Vân Tiêu lại càng hoảng sợ, thất thanh nói:
- Thiên Vũ giới còn có thể lần nữa khôi phục Thập phương quy tắc?
Nội tâm hắn kinh hãi tột đỉnh, nếu việc này là thật, như vậy cách cục thiên địa trong mười vạn năm sẽ phát sinh biến hóa nghiêng trời lệch đất, Thiên Vũ giới cũng trở về đến cục diện Thần Cảnh khắp nơi trên đất như 10 vạn năm trước!
Tây Bối thượng nhân gật đầu nói:
- Đương nhiên. Chỉ bất quá muốn khôi phục cách cục như 10 vạn năm trước, không có thời gian dài diễn hóa là không có khả năng. Bởi vì mười vạn năm qua Thập phương quy tắc tiêu tán nhiều lắm, không gian Tam Thập Tam Thiên này, còn có các loại sinh linh, Thiên Tượng,… không có ai mà không ngừng tiêu hao Thập phương quy tắc. Nhưng chỉ cần thả Quy Tắc Chi Lực lại thế giới cũ, theo tuế nguyệt biến thiên, sớm muộn sẽ trở về như trước. Bằng không Thiên Vũ giới mất đi Thần Cảnh quy tắc, sẽ chậm rãi đi hướng suy vong, cuối cùng mai một.
Lý Vân Tiêu nghe mà mục trừng khẩu ngốc, Linh Mục Địch cũng giật mình rơi vào trầm tư.
Tây Bối thượng nhân nhìn hắn một cái nói:
- Ngươi từ lâu đột phá gông cùm xiềng xích của vũ đạo, nhưng chung quy không phải là Thần Cảnh cường giả, chỉ cần mở Phong Ấn nơi đây, ngươi trong khoảnh khắc liền có thể bước vào Quy Chân Thần Cảnh, kéo dài mấy trăm năm thọ mệnh, ngày sau đạt được thành tựu cao hơn cũng là bình thường.