Lý Vân Tiêu giơ chân lên giậm vài cái, phát sinh âm thanh "Thình thịch thình thịch", cả kinh nói:
- Đây là Kết Giới gì, vậy mà cho cảm giác cứng rắn như thế.
Tây Bối thượng nhân cười nói:
- Ngươi thử phá vỡ xem.
Lý Vân Tiêu khép lại hai ngón tay, lăng không điểm một cái, nhất thời một đạo Kiếm Cương chém xuống, "Phanh", kiếm quang thoáng cái đánh ra hỏa hoa, lại không thể phá phong ấn, thậm chí không có chút vết tích nào.
Trên mặt Lý Vân Tiêu lộ ra kinh ngạc, nhăn mi suy nghĩ sâu xa.
Đột nhiên Tây Bối thượng nhân xoay người lại, nhìn Linh Mục Địch, hoài nghi nói:
- Con rối này là Thần Luyện thép chế tạo, nhưng vô cùng mới, lẽ nào ngoại giới mất đi Thập phương quy tắc, còn có thể chế tạo ra Thần Luyện thép sao?
Lý Vân Tiêu nói:
- Đích xác rất gian khổ, nhưng may mắn góp đủ tài liệu.
Tây Bối thượng nhân gật đầu một cái, nói:
- Khó khăn cho ngươi.
Liền không hỏi thêm nữa, tiếp tục nói:
- Ở trong nhiều tài liệu, Thần Luyện thép đích thật là kim chúc cứng rắn nhất mà ở trong giới này có thể ngưng luyện ra, mà lối vào tầng thứ hai Phong Ấn lại là dùng trận lực diễn hóa thép chi Kết Giới, chính là mượn tên Thần Luyện thép, ngụ ý là Kết Giới cứng rắn nhất.
Lý Vân Tiêu cả kinh nói:
- Cứng rắn như thế, vậy phải phá vỡ như thế nào, mỗi lần đi tới đi lui tầng hai tầng ba, chẳng lẽ không phải rất phiền phức?
Tây Bối thượng nhân nói:
- Không có pháp môn khác, chỉ có thể bằng vào lực lượng mạnh mẽ phá tan, nhưng chỉ có một cái hô hấp thời gian, lại sẽ tự động phục hồi như cũ. Các ngươi theo sát ta, thời điểm ta phá vỡ kết giới lập tức xuống phía dưới.
Hắn nhìn Cổ Chung trong tay, yêu thương v**t v*, vui vô cùng nói:
- Có chung này, phá vỡ Kết Giới dễ dàng hơn.
Tay trái của Tây Bối thượng nhân nâng lên, Hoàng Triêu Chung nhất thời bay ra, phóng ra kim quang vô tận.