Lão giả một thân Hôi Bào, chòm râu trắng phau, nhưng sắc mặt hồng nhuận, nhãn quang lấp lánh hữu thần.
- Đại, đại nhân!
Phổ Lực vừa thấy lão giả, nhất thời sợ đến run run, vội vàng tiến lên bái kiến, quỳ xuống.
Lão giả vung tay lên, nhất thời một trận gió thổi qua, đem Phổ Lực nâng lên.
Đồng thời hai Ma Khí từ trên người hắn tuôn ra, thoáng cái đem Phổ A cùng Phổ Thúc bọc lại, cắt đứt quá trình Binh Giải của hai người, lẳng lặng lơ lửng trên không trung, được Ma Khí tẩm bổ.
Lão giả xuất hiện để cho tất cả Ma vật đều sợ hãi, bọn họ cho tới bây giờ chỉ biết ba vị Chưởng Khống Giả là tồn tại mạnh nhất Tam Thập Tam Thiên, chưa bao giờ biết còn có lão giả thần bí như vậy, ngay cả Phổ Lực đại nhân vừa thấy cũng phải quỳ xuống!
Những Ma vật kia đều ngẩn ở tại chỗ.
Ánh mắt Phổ Lực đảo qua, quát:
- Còn không mau tham kiến Tây Bối thượng nhân!
- Gặp qua Tây Bối thượng nhân!
Quần Ma ở dưới uy áp của Phổ Lực, vội vàng tiến lên bái kiến, trực tiếp quỵ thành một mảnh.
Lão giả đối với những tồn tại này ngoảnh mặt làm ngơ, tựa hồ không thể vào pháp nhãn của hắn, ánh mắt quan sát mấy người Lý Vân Tiêu, cuối cùng rơi vào Tuần Thiên Đấu Ngưu, đồng tử co rụt lại, b*n r* tinh mang.
- Tuần Thiên Đấu Ngưu, vật ấy từ đâu mà đến?
Tây Bối thượng nhân một câu nói phá tên Tuần Thiên Đấu Ngưu, trong mắt nổi lên trận trận rung động, lóe ra tam sắc thần quang.
Booo!
Tuần Thiên Đấu Ngưu ngẩng đầu lên gọi một tiếng, thân thể cao lớn lung lay vài cái, trên dưới động đuôi.
Lý Vân Tiêu lấy làm kinh hãi, quay đầu lại nhìn Linh Mục Địch, chỉ thấy hai mắt hắn nhắm nghiền, trên gương mặt một mảnh băng lãnh, không có bất kỳ thần tình.
Nhưng Lý Vân Tiêu lại có thể thấy dưới băng lãnh, nội tâm Linh Mục Địch ba động, hắn nhắm mắt lại, là không muốn tiết lộ tâm tình của mình.