- Phổ… Phổ Thúc đại nhân!
Phổ Lạc thấy nam tử kia, sợ đến thiếu chút nữa rơi xuống, trên mặt triệt để không còn huyết sắc.
Nam tử kia ngẩng đầu lên, ánh mắt lạnh như băng đảo qua mấy người Lý Vân Tiêu, cuối cùng rơi vào trên người Phổ Lạc nói:
- Ta nhớ ngươi là một thuộc hạ của Phổ Lực a?
Phổ Lạc run run nói:
- Dạ, đúng vậy, đại nhân.
Phổ Thúc vung tay lên nói:
- Ngươi không cần khẩn trương, ta cũng biết ngươi là bị mấy người này h**p bức, thân bất do kỷ, yên tâm đi, ta sẽ không làm khó ngươi.
Phổ Lạc sửng sốt một chút, làm sao sẽ nói như vậy a? Hầu như cho là mình nghe lầm, vội nói:
- Tạ ơn, tạ ơn đại nhân.
Phổ Thúc lộ ra vẻ hài lòng, nhìn về phía hai người Lý Vân Tiêu, nói:
- Nhị vị là từ bên ngoài Tam Thập Tam Thiên tới a?
Lý Vân Tiêu đánh giá người trước mắt này, thân thể so với nhân loại bình thường cao lớn hơn, hai mắt lấp lánh có thần, linh trí cực cao. Cả người lộ ra khí tức thượng vị giả, mặc dù sắc mặt nhạt nhẽo, nhưng thần quang trong mắt lại khó mà che giấu ngạo sắc.
Tất cả Thần thức quét qua đều bị hắc ám trước người hắn thôn phệ, nhưng ở dưới Diệu Pháp Linh Mục phân biệt, thực lực người này hơn phân nửa đã đạt tới Siêu Phàm Nhập Thánh.
- Phải.
Lý Vân Tiêu không chút hoang mang đáp.
Sắc mặt Phổ Thúc đại biến, hữu chưởng "Ba" một tiếng vỗ vào tay vịn, tay vịn bằng đá bị vỗ nát bấy, khó mà che giấu nội tâm khiếp sợ và kích động.
Những Ma vật phía sau cũng đều khiếp sợ không thôi, các loại tiếng ồ vang lên, một mảnh xì xào bàn tán.
- Nhị vị thực sự là từ ngoại giới tới! Xin hỏi là như thế nào tới?
Hai mắt Phổ Thúc tỏa ánh sáng, kích động trực tiếp đứng lên, khó mà kiềm chế.
Lý Vân Tiêu cũng không giấu diếm, nói mình ở lúc một kiện Huyền Khí bạo tạc, bị quấn vào Không Gian Loạn Lưu, chờ lúc tỉnh lại đã ở chỗ này.