Lôi Độn bay mấy ngàn trượng, vượt ra khỏi phạm vi vài tên hộ vệ do thám mới dừng lại, Lý Vân Tiêu thu liễm Lôi quang, khí tức nội liễm, bốn phía thoáng cái ảm đạm xuống, thậm chí ở trên người hắn không cảm giác được nguyên lực ba động.
Phổ Lạc giật mình không thôi, đối với người trước mắt này càng thêm nhìn với cặp mắt khác xưa, có khi theo bọn họ thật có thể tìm tới cơ hội sống cũng nói không chừng.
Hắn tiếp tục giải thích:
- Tầng thứ 5 tuy là địa phương ba vị đại nhân nắm trong tay, nhưng Tu Luyện Giả cực ít, phần nhiều là phân phối cho chút người có công lao, đồng thời tầng này còn có một công năng cực lớn, đó chính là chỗ quyết đấu. Phàm là sinh vật muốn tiến hành sinh tử đấu, đều có thể xin đi vào.
Ma Khí ở tầng thứ 5 đã có thể sánh với Cổ Ma tỉnh, Thần Thức của Lý Vân Tiêu đảo qua, liền phát hiện có một chút Ma Khí độ dày cực cao, giống như Vân Thải tự hành niêm phong lại, không ngừng áp súc, tựa như là sinh vật cấp thấp nhất, giống như là hình thức ban đầu của Ma Sát.
Đột nhiên Phổ Lạc há to mồm, táp tới một đoàn Ma Khí áp súc ở phía trước, một ngụm liền nuốt xuống bụng.
- Hắc hắc, mấy thứ này là vật đại bổ, ở trên tầng thứ 5 là tuyệt đối không thể có.
Hắn l**m môi một cái, có chút ngượng ngùng hướng đám người Lý Vân Tiêu giải thích.
Ngạc Ngư cũng một đường cắn nuốt Trận Phong, ăn bất diệc nhạc hồ, ánh mắt lóe lên càng lợi hại, tựa hồ thực lực đề thăng không ít.
Lý Vân Tiêu vỗ vỗ đầu Ngạc Ngư nói:
- Đừng chậm trễ thời gian, phía dưới sẽ có rất nhiều đồ tốt.
Tuy là nói chuyện với Ngạc Ngư, nhưng thân thể Phổ Lạc cũng run lên, thật giống như răn dạy hắn vậy, hắn không dám ăn Ma Khí nữa, bay nhanh về phía xa.
Mấy canh giờ sau, phía trước hiện ra một mảnh lục địa, không chỉ có đất cùng núi non, vậy mà lần đầu tiên gặp được sông hồ suối nước.