Pháp Thân chớp động vài cái, liền nhảy vào trong tia sáng kia, chụp lấy Long Giác.
Tay kia mới vừa đưa ra, liền bị một cổ Long Uy tập kích, cả người hơi run lên, rụt trở về.
Trần Đoạn Thiên mượn cơ hội này vượt qua hắn, mừng như điên chụp vào Long Giác.
- Ha ha, còn nói cái gì Long duệ, bảo vật tự chọn chủ, ngươi chỉ là kẻ trộm!
Mới vừa nói xong, thanh quang hoảng hốt thoáng cái, hóa thành Kết Giới lực chấn ra, đánh vào trên tay Trần Đoạn Thiên, cả người hắn như bị điện giật, thân thể kịch liệt run rẩy, dưới kinh sợ vội vàng thu tay về, nhưng Kết Giới lực này tựa hồ không buông tha, tùy theo đánh văng ra.
Phanh!
Cả người Trần Đoạn Thiên bị chấn ra thanh quang, bay xa mấy trăm trượng, đã bị nội thương.
Tất cả mọi người ngây ngẩn cả người, các trưởng lão đang chuẩn bị lao xuống vội vàng dừng lại thân thể.
Khúc Hồng Nhan vẫn đắm chìm trong chuyện Lý Vân Tiêu biến mất, nhìn bảo vật thờ ơ, nhưng mà khuôn mặt đờ đẫn nhìn.
- Ha ha.
Xa Vưu cười ha hả, hướng Trần Đoạn Thiên lộ ra vẻ khinh bỉ, thân thể bắt đầu biến hóa, trong khoảnh khắc liền hóa thành hình rồng, đưa ra Ngũ Trảo thận trọng chộp tới.
Long Giác tựa hồ run nhẹ một cái, từng vòng thanh quang đẩy ra, từ trên Long Khu của Xa Vưu đảo qua.
Xa Vưu run run vài cái, liền ổn định lại, tiếp tục đưa tay về phía trước, rốt cục nắm Long Giác vào tay.
- Ha ha!
Xa Vưu kích động cười như điên, nhưng mới vừa cười vài tiếng, Long Giác liền bộc phát ra cường quang kịch liệt, làm người chói mắt.
Trong dãy núi giống như là sinh ra một vòng thái dương, chói mắt thấy không rõ cảnh tượng bên trong.
Lúc này Khúc Hồng Nhan mới hồi phục tinh thần lại, kinh nghi nhìn, Thần Thức lại bị lực lượng kia ngăn trở, không thể tra rõ tình hình cụ thể.
Cường quang giằng co một chén trà nhỏ thời gian, rốt cục mới dần dần yếu xuống.