Khúc Hồng Nhan từ trong hư không xuyên ra, một kiếm lại một kiếm, Địa Sát trùng ngưng, vô số quy tắc uốn lượn ở trên thân kiếm, hướng Vũ Quang Bàn chém tới!
Ngô Đại Thành khẩn trương, vội vàng thu hồi Vũ Quang Bàn, thân ảnh ở trên không trung không ngừng né tránh, tách ra một kiếm kia.
Chỉ thấy thân pháp hắn phiêu dật, trong nháy mắt liền đạp ra mấy trăm bước, ẩn chứa thiên đạo quy tắc, liếc nhìn lại, tất cả tàn ảnh trọng điệp, dường như một Kim Long.
Nhưng kiếm ý của Khúc Hồng Nhan quá mạnh mẽ, không ngừng đánh vào Long thân, mặc dù tránh thoát mảng lớn kiếm khí, vẫn như cũ bị không ít chém trúng Kim Lân, phát sinh tiếng bang bang, tạo nên vô số kim quang.
- Ta ngươi hữu duyên như vậy, hôm nay liền chớ đi, lưu lại nói chuyện đi!
Lý Vân Tiêu thay đổi kiếm quyết, bay ra vô số kiếm ảnh, hóa thành Vạn Kiếm Đồ, toàn bộ tầng mây cuồn cuộn, lại có tinh quang lóe ra.
Tử Tiêu kiếm cũng đồng thời cảm ứng được kiếm ý của Vạn Kiếm Đồ, bảy mươi hai viên bảo thạch từng cái lóe ra, từ trong đại địa núi đồi vọt lên kiếm ý, cùng thiên tinh chiếu ứng.
Lúc này Ngô Đại Thành mới thực sự biến sắc, kiếm khí kinh khủng cuốn chiếu càn khôn, vạn vật đều muốn ở dưới Kiếm Trận ma diệt.
Trần Đoạn Thiên cùng Đao Kiếm tông trưởng lão cũng hoảng hốt trở ra, rất xa ngắm nhìn, bị kiếm trận kia triệt để chấn trụ.
Đột nhiên cả người Xa Vưu run lên, kinh hãi nói:
- Đó là...
Hai Long Nhãn trong nháy mắt trợn thật to, nhìn chằm chằm vào trong Vạn Kiếm Đồ.
Thân thể Ngô Đại Thành nhoáng lên, ở trong Kiếm Trận trực tiếp hóa thành Kim Long, cả thân thể bị miếng vảy bao trùm, uy nghiêm vô thượng.
Trong lòng Lý Vân Tiêu cùng Khúc Hồng Nhan cũng chấn động mãnh liệt, sau khi Long kia hiện thân, thân thể đong đưa, Long Vực tản ra, có mây mù hiện lên.