Có mấy người trầm tư suy nghĩ, tựa hồ vài vật ở trong truyền thuyết nghe qua, nhưng không nhớ ra được, gấp đến gãi đầu gãi cổ.
Trần Đoạn Thiên cũng ngây ngẩn cả người, tĩnh hạ tâm lai nhìn sang từng món, càng kinh hãi không thôi.
- Trời ạ! Đó là Bảo Sa Như Ý!
- Ngân Vũ Bình! Món đó là Ngân Vũ Bình!
Hai trưởng lão phân biệt kêu lên, đều là dị thường kích động, trong mắt phun ra ánh sáng tham lam.
Bảo vật còn lại mặc dù tạm thời không nhận ra, nhưng nghĩ đến cũng là vật đồng cấp, tất cả mọi người tâm cũng cuồng nhiệt, đây chính là hơn mười kiện a...
Ngô Đại Thành đắc ý nhìn mọi người nói:
- Nhanh chọn đi, Bổn Tọa cho tới bây giờ đều là giao dịch công bình, những bảo vật này mỗi một kiện luận giá trị, cũng không kém Long Giác.
Một gã trưởng lão đứng lên, kích động nói:
- Chưởng môn, người này phải lưu lại! Giết hắn, những bảo vật này chính là của chúng ta!
Trần Đoạn Thiên vẫn như cũ kiếm chỉ Ngô Đại Thành, nội tâm kịch liệt giãy dụa.
Đổi Long Giác, hắn tuyệt sẽ không đáp ứng, trừ khi đối phương lấy ra Thánh Khí, còn có thể suy nghĩ một chút. Trước mắt những bảo vật này giá trị to lớn, rất mê người, hắn quấn quýt là có nên động thủ sát nhân hay không.
Ngô Đại Thành thủy chung cười nhạt nhìn hắn, đột nhiên nói:
- Nếu Bổn Tọa dám lấy ra mấy thứ này, dĩ nhiên là sẽ không sợ ngươi, ngươi vẫn là thông minh một chút sẽ tốt hơn.
Trong lòng Trần Đoạn Thiên cả kinh, vội tỉnh ngộ lại, mồ hôi lạnh lã chã theo lưng chảy xuống, "Tranh" một tiếng thu hồi kiếm trong tay, nói:
- Ngươi đi đi, Long Giác không đổi!
- Hừ, đổi hay không cũng không phải do ngươi!
Sắc mặt Ngô Đại Thành trầm xuống, lập tức thu hồi bảo vật trên không trung, hóa thành một đạo Độn Quang chạy ra khỏi Kiếm điện, hướng trung ương Đao Lĩnh Kiếm Phong bay sđi.