Người nọ từ trên bầu trời đi xuống, mỗi một bước đều tạo nên sóng gợn.
Sau bảy bước, liền tới trước đại điện, cười hắc hắc, giơ chân lên bước vào trong đó.
Đột nhiên một đạo kiếm khí lăng không chém tới, kiếm cương thật lớn phá cửa mà ra, không lưu tình chút nào.
- Ai u!
Nam tử mập mạp lắc thân thể một cái, linh hoạt vòng vo vài vòng, lại lánh Kiếm cương đi qua, tiếp tục cười hì hì đi vào trong điện.
Không còn Kiếm cương chém ra nữa.
Trong điện ngồi xếp bằng mấy người, làm thành một vòng, tay bấm niệm thần chú, lúc này đều ngước mắt lên, đồng loạt nhìn người tới.
- Ngươi là ai?
Một lão giả râu quai nón phẫn nộ quát:
- Dám xông vào Kiếm Phong, trong thiên hạ khi nào ra người có cẩu đảm như vậy!
Hắn dập tắt quyết ấn, từ trong vòng đứng lên, trợn mắt nhìn.
- Kẻ hèn này là Ngô Đại Thành, có chuyện tìm chưởng môn quý phái trao đổi, xin hỏi vị nào là Trần Đoạn Thiên?
Nam tử mập mạp lười biếng duỗi thắt lưng, đánh mấy cái ha ha, tựa hồ còn chưa tỉnh ngủ.
- Hừ, đã có chuyện trao đổi, lại một điểm lễ phép cũng không hiểu sao?
Lão giả râu quai nón cười lạnh nói:
- Ta xem ngươi là cố ý đến thêu dệt chuyện!
Ngô Đại Thành chớp mắt một cái, ánh mắt âm lãnh xuống, ngoài cười nhưng trong không cười nói:
- Gây sự? Coi như ta gây sự, ngươi có thể làm gì? Có giỏi đánh ta a, đến đánh ta a, đánh ta đánh ta a!
Hắn lắc eo, vỗ tay khiêu vũ.
- Chết!
Lão giả râu quai nón nổi giận gầm lên một tiếng, Kiếm điện chính là chỗ thần thánh nhất của Đao Kiếm tông, chuyên môn dùng để tu tập cùng tìm hiểu kiếm đạo, chưa từng có người dám làm càn như vậy.
Một đạo Kiếm Cương lần thứ hai ngưng tụ, trưởng lão râu quai nón trong khoảnh khắc liền phi tới trước mặt Ngô Đại Thành, Kiếm cương như bóng với hình, ở dưới kiếm chỉ lăng không chém tới!