Lý Vân Tiêu hướng Tử Duệ giải thích một chút, Tử Duệ nhất thời há to mồm, cả kinh đến mục trừng khẩu ngốc.
- Thần… Thần Tiêu Cung? Thần Tiêu Cung không phải là không cho phép nam tử đi vào sao? Cái này, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?
Lý Vân Tiêu mỉm cười nói:
- Việc này nói đến phức tạp, Tử Duệ trưởng lão cũng không cần nghiên cứu kỹ, chúng ta tìm một chỗ hảo hảo nghiên cứu Khôi Lỗi Thuật một chút, ta bảo chứng trưởng lão nhất định sẽ không uổng công chuyến này.
Tử Duệ trầm ngâm nói:
- Ghi chú ta đã xem qua, tuy rằng đồ đạc ghi lại rất ít, nhưng mà rất có dẫn dắt. Ta đang muốn quay về Hóa Thần Hải tiến hành nghiệm chứng, cùng ngươi nghiên cứu? Ha hả, ngươi có tư cách gì theo ta tham thảo Khôi Lỗi Thuật? Được rồi, nhanh cho ta Tâm Luyện khôi lỗi!
Hắn thoáng cái lại lộ ra vẻ bất cần đời, tiến lên nắm cánh tay của Lý Vân Tiêu, hung tợn theo dõi hắn.
Lý Vân Tiêu lạnh lùng nhìn hắn, vung tay lên liền đánh văng hắn ra, nói:
- Ta cho ngươi xem một món khác, nếu nguyện ý thì lưu lại, không muốn liền ly khai, ta cũng lười tiễn.
Lý Vân Tiêu nâng tay lên, Lục Đinh Lục Giáp nhất thời hiện lên trên không trung, nhưng bất quá lóe lên lại bị hắn thu vào, nhưng mà lấy nhãn lực của Tử Duệ, cũng đủ hắn nhìn rõ.
- Đó là... Đó là...
Tử Duệ hít một ngụm lãnh khí, toàn bộ khuôn mặt thay đổi, cả kinh kêu lên:
- Tâm Luyện khôi lỗi trận hoàn chỉnh!
Lý Vân Tiêu nói:
- Phải, lúc ta tu luyện vật ấy thì gặp không ít hoang mang, cho nên mới mang ngươi từ Hóa Thần Hải đến, bằng không ngươi cho là mình có tư cách gì theo ta tham thảo?
Tử Duệ triệt để ngây ngẩn cả người, không khỏi một lần nữa quan sát Lý Vân Tiêu.
Hắn cũng không biết thân phận của Lý Vân Tiêu, thậm chí cũng không biết Lý Vân Tiêu là danh dự trưởng lão, nhưng đối phương có thể tùy ý xuất nhập Hóa Thần Hải, thậm chí có khả năng ở trong Thần Tiêu Cung được tôn kính, chắc chắn là đại nhân vật danh chấn nhất phương.