Lý Vân Tiêu kinh hãi, dưới một kích này, quy tắc chung quanh bị đánh nát, giống như thế giới sụp đổ, bản thân mình sẽ bị một giản này đánh chết.
- Không có khả năng!
Hắn nổi giận gầm lên một tiếng, tay trái giơ lên, Thiên Chùy xuất hiện trong tay, phía trên có tia sáng tím lập lòe, nó ngăn cản giản đánh xuống.
Ầm ầm!
Hai kiện huyền khí va chạm với nhau, tử kim song sắc không ngừng thôn phệ lẫn nhau.
Ầm ầm!
Trùng kích lần thứ hai, Lý Vân Tiêu lập tức bị đánh lui mấy trăm trượng, hắn phun ra một ngụm máu tươi sau đó hoảng sợ ngẩng đầu lên, hắn nhìn thấy Lỗ Thông Tử lui nửa bước, trên mặt mang theo sát khí và mỉa mai.
- Người mang Giới Thần Bi, luyện hóa tử lôi, vô số cường giả tương trợ, có được trận pháp khôi lỗi kinh khủng như thế, ngươi không hổ là người ta xem trọng, hôm nay do ta tự mình ra tay diệt sát, xem như rất có ý nghĩa.
Lỗ Thông Tử mang theo thần sắc ngạo mạn, tay cầm kim giản đi thẳng tới phía trước.
Mỗi người bước đi thật chậm, nhưng lại dung hợp quy tắc, nội tâm Lý Vân Tiêu chấn động không cách nào tưởng tượng nổi.
Ngũ tạng lục phủ của hắn hiện tại không ngừng nhộn nhạo khó chịu.
Ngực buồn bực như sắp nổ tung, nhưng không gian lại bị phong bế, áp chế hắn không cách nào hét lên được.
Gương mặt Lý Vân Tiêu đỏ bừng, hai tay bấn niệm ấn quyết, hé miệng, hắn phá vỡ áp chế sau đó rống to lên!
Long Khiếu Cửu Thiên.
Một đạo long ngâm phóng ra ngoài, phóng thẳng lên trời cao, xé nát tần suất điều tiết thiên địa của Lỗ Thông Tử.
Lúc này Lý Vân Tiêu cảm thấy thân thể buông lỏng, cảm giác chấn động trong người biến mất, hắn phun ra một ngụm máu tươi, nhưng hắn không dám dừng lại, phá phong xong đã lóe lên, biến mất tại chỗ.
Sau một khắc liền xuất hiện bên cạnh thần sát cự linh, đừng chung với khôi lỗi, nhìn chằm chằm vào Lỗ Thông Tử.