Thí Quân tức giận nói:
- Nói nhiều như vậy ngươi còn không rõ sao? Mặc dù lực lượng bổn tọa bị giới lực áp chế, cũng có thể so với Hư Cực Thần Cảnh của các ngươi! Mà hai người các ngươi, một chỉ có Quy Chân Cảnh, một chỉ có Chưởng Thiên Cảnh mà thôi, làm sao so được với ta?
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Ta cho tới bây giờ chỉ hiểu dùng thực lực nói chuyện, nếu như ngươi có tu vị Hư Cực Thần Cảnh, sợ rằng đã sớm ra tay vặn đầu chúng ta rồi, cũng không cần phải lải nhải, hơn phân nửa là không địch lại cho nên nói khoác tăng thêm lòng dũng cảm bản thân.
- Chết đi!
Thí Quân cuồng nộ, trực tiếp vứt Kỳ Thắng Phong, một đạo ma khí kích hiện ra, nó mở ra thành hình quạt bao phủ toàn bộ thông đạo.
Lý Vân Tiêu không dám khinh thường, một kích này cực kỳ nguy hiểm, có được năng lực giết hắn.
Chỉ thấy đâu suất thiên phong bay ra khỏi bàn tay, hóa thành núi nhỏ ngăn cản trước người, trở thành lá chắn.
Oanh!
Ngọn núi bị đánh trúng, lại lui mấy trượng, vô số đá vụn và hào quang sáu màu b*n r* chung quanh.
Lý Vân Tiêu vốn cho rằng bình yên vô sự, lại bị sơn thể áp lùi một trượng trên không trung, khí huyết trong người chấn động quay cuồng, trên người cũng sinh ra kim quang chớp động.
Sắc mặt Kỳ Thắng Phong đại biến, đâu suất thiên phong mạnh bao nhiêu hắn biết rõ, Thí Quân có thể rung chuyển ngọn núi này, quả nhiên kinh thế hãi tục!
Hắn không dám khinh thường, quát:
- Ta liên thủ với ngươi, giết hắn!
Hắn giơ ma luân trảm lên, hóa thành thiên minh luân trận chém xuống.
Xùy!
Thân ảnh Thí Quân lóe lên, chỉ để lại tàn ảnh bị minh luân chém vỡ.
Kỳ Thắng Phong cũng không dám lưu lại, hắn thuấn di sau đó ném ma nguyên tỏa ra ngăn cản.
Lý Vân Tiêu cũng thu hồi đâu suất thiên phong, hai tay bấm niệm pháp quyết, Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bay ra, chúng bay múa quanh người.