Linh Mục Địch nói:
- Không cần lo lắng quá mức, tuy gương mặt hiện ra, nhưng muốn xuyên qua giới lực chân chính còn không biết mất bao lâu, có lẽ đời của ngươi sẽ không thấy được.
- Thực sao?
Lý Vân Tiêu lúc này mới thở ra một hơi, nói:
- Hô, hù chết ta, đã như vầy, ta bỏ qua.
Linh Mục Địch lại nói:
- Đây chẳng qua là suy đoán của ta, nếu nơi này tiếp tục dị biến, gây chuyện không tốt những ma đầu này sau một giây sẽ đi ra.
Lý Vân Tiêu đầu đầy hắc tuyến, tức giận nói:
- Vậy ta nên làm cái gì bây giờ?
Linh Mục Địch nói:
- Ngươi đừng vội, trước tìm ra Nguyên Đức, hỏi rõ ràng tình huống nói sau. Hắn và Lỗ Thông Tử khẳng định biết rõ một ít tình huống.
Lý Vân Tiêu cả kinh, thầm nghĩ: vì sao lại quên Nguyên Đức chứ.
Ánh mắt của hắn nhìn qua chung quanh, lúc này phát hiện Nguyên Đức đang ngồi xếp bằng trên hư không, điều tức thương thế, dường như không nhìn thấy bọn họ.
Hai người vừa đến đã bị những gương mặt hù sợ, không có chú ý Nguyên Đức tồn tại.
Lý Vân Tiêu nhìn qua, trầm giọng nói:
- Nguyên Đức? Ngươi không muốn cho chúng ta câu giải thích sao?
Kỳ Thắng Phong cũng khôi phục tinh thần lại, sắc mặt đầy phức tạp nhìn qua Nguyên Đức, bộ dáng âm trầm.
Nguyên Đức lúc này mới chậm rãi mở mắt ra, cũng không có chấm dứt ấn quyết, tiếp tục điên cuồng thu nạp ma khí, nói:
- Hai vị không phải đã nhìn thấy, hơn nữa đã có phán đoán sao?
Lý Vân Tiêu không thể ngờ hắn bình tĩnh như vậy, trong nội tâm có chút cổ quái, nói:
- Ah? Xem ra Nguyên Đức đại nhân với cảnh tượng này tập mãi thành quen, không biết vết nứt không gian này xuất hiện lúc nào, đại nhân phát hiện lúc nào, thời điểm phát hiện nơi đây có biến hóa gì không?
Nguyên Đức lẳng lặng bất động, vẫn bấm niệm pháp quyết thu nạp ma khí, dường như tiến vào nhập định, hoàn toàn không quan tâm Lý Vân Tiêu.