- Ồ!
Một kiếm đảo qua bầu trời, Nguyên Đức thi triển rất nhiều thân pháp né tránh hỏa diễm.
- Nghê hồng ma kiếm! Chính là nghê hồng song thạch chế tạo thành kiếm!
Đột nhiên Nguyên Đức cảm nhận được kiếm ý kia, trong mắt b*n r* màu đỏ rực, nhìn chằm chằm vào kiếm kia, giống như nhìn thấy thịt mỡ.
Toàn thân Kỳ Thắng Phong cũng run lên, trong mắt b*n r* tinh quang, nắm tay nắm lại kêu răng rắc.
Lý Vân Tiêu thầm nghĩ không tốt, từ trong mắt của hai người, hắn phát hiện mình để lộ ra báu vật.
- Cho ta, thanh kiếm này cho ta!
Nguyên Đức né tránh vài kiếm, hắn lao đầu về phía trước, sắc mặt của hắn như hung thú dữ tợn, muốn cướp đoạt thanh kiếm.
- Cút!
Lý Vân Tiêu giận dữ quát một tiếng, lập tức kiếm ý b*n r*, ba mươi sáu Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm bay ra, chúng chém thẳng vào người Nguyên Đức.
Sau đó một đạo kiếm quyết đánh xuống kiếm giới mở ra, ba mươi sáu đạo hàn quang b*n r* hào quang màu bạc, giống như ánh trăng càn quét ma khí.
Trạng thái của Nguyên Đức giờ phút này có chút kỳ quái, căn bản không sợ vạn kiếm đồ, vẫn nhìn chằm chằm vào Kiếm Thương Trảm Hồng, trong mắt b*n r* hung quang dữ tợn giống như thái cổ hung thú.
Hắn hét lớn một tiếng, thân hình bành trướng, thân thể cao gấp đôi, đánh một quyền vào thanh kiếm.
Bành!
Vạn kiếm trên không trung bị đánh bay ra ngoài.
Thần sắc Lý Vân Tiêu ngưng trọng, Kiếm Thương Trảm Hồng trong tay trầm xuống, dốc sức liều mạng rót nguyên lực vào trong kiếm.
- Kiếm Trảm Tinh Thần!
Vô số kiếm ý bay lên, nhân kiếm hợp nhất đâm thẳng vào Nguyên Đức!
Giờ phút này Nguyên Đức giơ tay xé náy phong tỏa cả ba mươi sáu thanh hàn tinh kiếm, chỉ thấy một kiếm lăng không chém tới.
Hắn hét lớn một tiếng, lao thẳng tới như dã thú.
Xùy!
Kiếm Thương Trảm Hồng dễ dàng chém vào thân thể của hắn, phá vỡ ngực của hắn ra, máu tươi và ma khí hỗn hợp cùng nhau.