- Ah!
Hắn hét lớn một tiếng, ma khí trên người tăng lên tới cực điểm, hỏa diễm màu đen không ngừng b*n r* chung quanh.
Hắn thu trường mâu lại, lăng không quét ngang một vòng, đánh bay Khúc Hồng Nhan cùng Bạc Vũ Kình, sau đó dùng uy năng to lớn đánh vào không gian, lao ra khỏi áp bách của đâu suất thiên phong.
Vừa thoát ra khỏi áp bách này, đột nhiên một đạo lôi quang từ trên trời giáng xuống, giống như lôi long xé rách trời cao, lực lượng màu tím tỏa ra khí tức hủy thiên diệt địa.
Ầm ầm!
Lôi điện màu xanh đánh vào đỉnh đầu Nguyên Đức, từ trong ót của hắn bay ra ngoài, ma thân lập tức bành trướng sau đó nổ tung.
Vô số lôi điện giống như con rắn nhỏ lan tràn ra chung quanh.
Một tia sáng màu đen hoảng hốt thoát ra ngoài trăm trượng, sau đó nó ngưng tụ thành chân thân Nguyên Đức, lại phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt tái nhợt như giấy.
Hắn không dám dừng lại, vừa hiện thân đã chạy ra xa xa.
Lý Vân Tiêu nhìn hắn biến mất trong hư vô, Nguyên Đức bỏ chạy chính là vị trí cổ ma tỉnh.
- Ha ha, đặc sắc, đặc sắc!
Kỳ Thắng Phong vỗ tay cười ha hả, quay đầu nhìn qua Lỗ Thông Tử sắc mặt đầy âm trầm, nói:
- Đồ nhi ah, một trận chiến này ngươi cảm thấy như thế nào?
Lỗ Thông Tử xấu hổ cười cười, cũng nói:
- Xác thực rất đặc sắc, không biết ngọn núi kia là huyền khí bực nào, thật sự là kinh thế hãi tục.
Lý Vân Tiêu cười nói:
- Một chút đồ chơi nhỏ mà thôi.
- Ha ha, thì ra là đồ chơi nhỏ.
Lỗ Thông Tử cười nhưng mà trong lòng không cười, ánh mắt kia vô cùng âm lãnh.
Kỳ Thắng Phong cười nói:
- Đi thôi, ha ha, bổn tọa tâm tình thật tốt, chúng ta đi chè chén thôi.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, nhìn Lỗ Thông Tử cáo từ, nói:
- Nguyên Đức đại nhân khí lượng quá nhỏ, mong rằng thuật trưởng đại nhân khai đạo cho hắn nhiều hơn, cáo từ.