Lỗ Thông Tử cuống quít nói:
- Sư đệ tài năng hơn ta gấp trăm lần, sư tôn nghiêm trọng.
Trong mắt Bạc Vũ Kình có hào quang âm ngoan lóe lên, dường như kích động, cảm xúc không ngừng biến hóa, cuối cùng nói ra từng chữ:
- Sư huynh quá khiêm tốn.
Kỳ Thắng Phong nói:
- Kỳ Thắng Phong ta cũng là thế hệ thiên tư trác tuyệt, hơn nữa mấy trăm năm qua duyệt vô số người, nhưng duy nhất có thể làm cho ta kiêng kị và bội phục chỉ có ba người, ngươi là một trong số đó.
Lỗ Thông Tử kinh ngạc nói:
- Sư tôn khen nhầm, không biết sư tôn nói ba người nào?
Tuy thái độ của hắn khiêm tốn, nhưng trong mắt hữu ý vô ý hiện ra thần thái không phục, dường như không có người nào có thể so sánh với hắn.
Kỳ Thắng Phong cũng cười lạnh nói:
- Lỗ Thông Tử ah, ngươi biết ta chán ghét ngươi cái gì không? Ngươi rõ ràng là người xấu, giả vờ làm quân tử làm gì? Thiên phú và tài trí của ngươi làm ta bội phục, nhưng tiểu nhân giả quân tử thật là trơ trẽn.
Sắc mặt Liễu Phỉ Yên và Huyền Hoa đại biến, trong mắt mang theo vẻ tức giận.
Lỗ Thông Tử mặt không đổi sắc, cung kính nói:
- Đa tạ sư tôn dạy bảo, đệ tử nhất định sẽ sửa.
- Hừ!
Kỳ Thắng Phong khinh miệt hừ một tiếng, rồi mới lên tiếng:
- Lão phu dù gì cũng là người đứng trên đỉnh phong đại lục, cuộc đời này ta nhìn vô số người, Lỗ Thông Tử ngươi xem như một người, Lý Vân Tiêu xem như một người, còn có một người chính là Mộng lão đầu ở Thánh Vực.
- Phi Dương và Mộng Linh chân quân?
Lỗ Thông Tử vẻ mặt kinh ngạc, nhìn qua Lý Vân Tiêu, Lý Vân Tiêu cũng cảm thấy cổ quái, chẳng biết tại sao chính mình lại bị Kỳ Thắng Phong nhìn chằm chằm vào, hơn nữa xem trọng như vậy.
Khúc Hồng Nhan mỉm cười, nghe thấy nhân vật truyền kỳ như Kỳ Thắng Phong tán dương Lý Vân Tiêu, nàng cao hứng nói không nên lời, giống như là ăn mật ngọt, hảo cảm với Kỳ Thắng Phong tăng gấp đôi.