Người ở đây ai mà không tai thính mắt tinh, Lý Vân Tiêu nói rõ ràng như vậy, ai cũng sững sờ, sau đó nhíu mày nhìn qua.
Kỳ Thắng Phong hữu ý vô ý lườm Lý Vân Tiêu, hắn tươi cười lạnh giá.
Lỗ Thông Tử tự nhiên cũng hiểu mấu chốt trong đó, thầm mắng vài câu, nhân tiện nói:
- Đệ tử không dám lười biếng, xin mời các vị trưởng lão cùng giám sát.
Hắn lập tức mang quyền giám sát đưa lên tay các trưởng lão, mà những trưởng lão này tuyệt đại đa số là người một nhà của hắn, nhìn Kỳ Thắng Phong ngươi làm sao bây giờ, ngươi nói ta lười biếng, chỉ cần mọi người nói ta không có lười biếng, ngươi cũng không có lý do đoạt quyền.
Kỳ Thắng Phong cũng sững sờ, không thể ngờ hắn có một tay như vậy, cười lạnh nói:
- Yên tâm đi, vi sư sẽ dẫn dắt các trưởng lão cùng giám sát ngươi. Ngươi an tâm làm thuật trưởng của mình, tận tâm tận lực làm việc công, vi sư thân là thái thượng trưởng lão, cũng nên làm chút gì đó cho Hóa Thần Hải, ta sẽ giúp ngươi quản lý trưởng lão viện.
Lỗ Thông Tử lập tức giật mình, tất cả trưởng lão cũng xôn xao.
Trưởng lão viện cho tới bây giờ là cơ cấu nhàn tản, tuy có quyền lực quản lsy tất cả, nhưng rất nhiều đại sự đều trải qua , nếu là Kỳ Thắng Phong chưởng quản trưởng lão viện, cái kia không khác nhéo ở Lỗ Thông Tử yết hầu.
Lỗ Thông Tử cười lạnh một tiếng, nói:
- Trưởng lão viện rất nhiều công việc, hiện tại đều do Vũ Thần phó hội trưởng quản lý, sư tôn rời khỏi Hóa Thần Hải đã lâu, ta sẽ bảo Vũ Thần giúp ngài một tay.
- Vũ Thần?
Ánh mắt Kỳ Thắng Phong quét qua, không biết là người phương nào.
Trên mặt mọi người tươi cười nghiền ngẫm, làm cho Kỳ Thắng Phong càng nhíu mày, dường như cảm thấy không tốt.
Lỗ Thông Tử nói:
- Vũ Thần phó hội trưởng mới vừa rồi còn ở đây, chỉ vì thân thể có chút không khỏe về trước. Trưởng lão viện là do hắn quản lý, các công việc chuẩn bị hội nghị bình thường, phát ra các loại tin tức, quét dọn vệ sinh... Hắn phi thường sở trường. Dù sao các trưởng lão bình thường đều bận rộn nhiều việc, muốn triệu tập cũng không dễ dàng, cần có người làm những công tác này.