- Cái gì?
Người kia mở to mắt ra nhìn, sau đó chỉ cảm thấy bên phải có dòng điện yếu ớt xuyên qua, đột nhiên chiến kích vung lên, quét ngang một cái nhưng thất bại.
- Đa tạ!
Lý Vân Tiêu cười nói ở phía sau, chờ hắn quay đầu lại thì điện quang màu xanh đã biến mất từ lâu rồi.
Bóng trắng vô cùng khẩn trương, lập tức bắn tín hiệu màu vàng lên bầu trời.
Sau khi phát tín hiệu khẩn cấp, hắn lập tức hóa thành hào quagn đuổi theo Lý Vân Tiêu.
Sau đó có hơn mười bóng trắng trong cung điện lao ra ngoài, đại bộ phận đều có ma khí phụ thể, nhanh chóng đuổi theo thật nhanh.
Lý Vân Tiêu vượt qua bóng trắng kia, lập tức tập trung vào phạm vi hơn mười dặm, đó là nơi hắn cảm ứng được ma khí tồn tại.
Lôi điện xẹt qua không gian vũ trụ, một lát sau Lý Vân Tiêu tiến tới khu vực cần tìm.
Phía trước có vòng xoáy tinh vân lớn, bên trong sâu không thấy đáy, giống như không có cuối cùng.
Sắc mặt Lý Vân Tiêu ngưng trọng, hắn cho Linh Mục Địch và Bắc Quyến Nam đi ra khỏi Giới Thần Bi, hai người nhíu mày, trầm tư bất định.
Lý Vân Tiêu nói:
- Như thế nào?
Linh Mục Địch lắc đầu nói:
- Phạm vi quá lớn, rất khó thăm dò, sợ rằng phải đi vào mới biết được, thế nhưng mà thực lực ba người chúng ta...
Bắc Quyến Nam nói:
- Loại vết nứt không gian này quá mức nguy hiểm, huống chi mặt bên kia vô cùng có khả năng là Ma giới, không có tu vị Hư Cực, không thể mạo hiểm tiến vào.
- Tu vị Hư Cực...
Lý Vân Tiêu cười khổ nói:
- Thiên hạ hôm nay cũng chỉ có mấy người, hơn nữa thời gian dừng ở cảnh giới này không lâu.
Linh Mục Địch nói:
- Chuyện này cũng chưa hẳn, Lý Vân Tiêu người mang ma nguyên chi lực, so với ma khí bình thường thì mạnh hơn nhiều, chỉ cần bản thân khe hở không xảy ra tình huống, ngươi sẽ không gặp nguy hiểm thực chất.