- Siêu, siêu phàm nhập thánh!
Vũ Thần vô cùng kinh hãi, hắn khó tin và sợ hãi.
Lý Vân Tiêu thu liễm khí tức, bộ dáng như chưa từng xảy ra chuyện gì, nhưng mà ánh mắt lạnh hơn trước, nói:
- Vũ Thần đại nhân, bệnh bị coi thường lại phát tác, bản thiểu gia không thể không ra tay chữa trị, không biết trí nhớ của ngài nhớ rõ chưa?
Trong mắt Vũ Thần đầy hoảng sợ, Lỗ Thông Tử cũng phát hiện điểm này, ánh mắt co rút lại.
Hai mươi mấy tuổi siêu phàm nhập thánh!
Trong lịch sử Thiên Vũ Đại Lục cũng chưa từng nghe nói qua!
Vũ Thần đầy oán khí, đánh rớt hàm răng cũng chỉ nuốt vào bụng, mặt âm trầm ngồi vào vị trí của mình.
Cường giả siêu phàm nhập thánh chính là đỉnh phong của thế giới, bất luận người nào cũng có thể hoành hành thiên hạ, không bị bất luận tổ chức gì quản thúc, nói trắng ra chính là không sợ ai, huống chi còn trẻ như vậy đã là siêu phàm nhập thánh, vừa nghĩ tới tuổi của hắn, Vũ Thần càng run rẩy khó nhịn.
Lỗ Thông Tử khen:
- Chúc mừng Phi Dương trở lại thực lực đỉnh phong.
Lý Vân Tiêu nói:
- Siêu phàm nhập thánh mà thôi, đã vượt qua thì chẳng có gì đáng mừng.
Sắc mặt của hắn lạnh nhạt, nói ra lời trong đáy lòng.
Hai mươi năm trước Thiên Võ Giới vô cùng thái bình, có thể cô đọng nguyên lực, đạt tới siêu phàm nhập thánh không ai không phải nhân vật kinh thiên vĩ đại.
Mà hiện tại thiên hạ đại loạn, các loại anh hùng cùng nhân vật thiên tài xuất hiện lớp lớp, rực rỡ như ngôi sao, cường giả siêu phàm nhập thánh cũng khó tiến vào top mười.
Tu vị cả đời của Cổ Phi Dương lúc trước dừng ở trước ngưỡng cửa đăng phong tạo cực, tuy có đụng chạm tới bình chướng kia, lại không thể đột phá.
Là người của hai thế giới, làm cho hắn lĩnh ngộ thiên đạo càng sâu, nhìn được càng xa. Giờ này khắc này, mặc dù vừa vừa bước vào siêu phàm nhập thánh, nhưng mà hắn có chín thành nắm chắc tích lũy thực lực, cuối cùng có thể đi vào đăng phong tạo cực.