Lúc này một túi nguyên thạch bay lên mặt tiền cửa hàng, lão giả râu cá trê phụ trách truyền tống chẳng biết lúc nào đã theo tới đây, chỉ vào tiểu nhị nói:
- Đừng có lải nhải, mấy vị này đại nhân muốn nhìn cái gì thì nhìn cái gì.
Lão giả râu cá trê phi thường khôn khéo, thật vất vả mới có thể tiếp xúc với những đại nhân vật như thế này, tại sao không thân cận hơn chứ, nếu làm cho vị đại nhân nào đó dễ chịu, tùy tiện thưởng cho cái gì đó thì hắn cũng sẽ dễ chịu.
Mình ở Hải Thị Thận thành phụ trách truyền tống mấy chục năm, tất cả trưởng lão Hóa Thần Hải ra vào thường xuyên, nhưng mà hắn khó gặp được tồn tại đỉnh cấp như Huyền Hoa.
Cho nên hạ lệnh trì hoãn truyền tống xong, hắn hấp tấp chạy tới thêm chút sức.
Tiểu nhị cửa hàng nhận ra lão giả râu cá trê, vội vàng khom người chào hỏi.
- Thì ra là Chu Bách đại nhân.
Chu Bách khom người chào đám người Huyền Hoa, trên mặt đầy sùng kính.
Huyền Hoa chỉ nhìn rồi gật đầu xem như đáp lễ, lại nhìn qua viên Thanh Sương đan, hỏi:
- Có cái gì không đúng sao?
Lý Vân Tiêu cầm đan dược ra rồi bóp nát, một tia ma khí hiện ra trong lòng bàn tay, bị nguyên khí bao trùm, phiêu hốt bất định.
- Đây là ma khí.
Hắn bình tĩnh nói ra.
Huyền Hoa cau mày nói:
- Những năm gần đây Hóa Thần Hải nghiên cứu về ma công rất nhiều, số trưởng lão nghiên cứu ma công không ít, Chân Vũ đại nhân là thứ nhất, nhưng hắn đã thân vẫn ở Ngũ Hà Sơn.
Sắc mặt Chu Bách bên kia nghe xong đã đại biến, Chân Vũ cũng là nhân vật tiếng tăm lừng lẫy, mặc dù chưa gặp được chân thân nhưng tên tuổi như sấm bên tai.
Lý Vân Tiêu nói:
- Mang ma khí nhập vào đan dược cũng bình thường sao?
Tay phải Huyền Hoa đưa lên xoa cằm, trầm ngâm nói:
- Điểm này ta cũng không biết, nhưng hơn phân nửa là được, có vấn đề về luyện chế sao?