Vừa vào sân nhỏ, đã bị khí tức Lý Vân Tiêu phóng xuất ra chấn nhiếp, sắc mặt sợ hãi tái nhợt, một lúc sau mới khôi phục tâm thần.
Lý Vân Tiêu nói:
- Vào đi.
Lôi Viên lúc này mới dám đẩy cửa tiến vào, bộ dáng nom nóp lo sợ, cung kính nói:
- Lôi Viên bái kiến chư vị đại nhân.
Tên trưởng lão lúc trước quát:
- Đừng nói nhảm dong dài, nhanh chóng mở truyền tống trận đi thông Hóa Thần Hải, chúng ta cần phải đi trở về, chậm trễ thời gian của chúng ta, ngươi bồi nổi hay không?
Tính tình nóng nảy, thần thái cao ngạo miệt thị từ trên cao xuống, tăng thêm khí tức kh*ng b* lúc trước, Lôi Viên lúc này đoán được mấy người trước mặt là trưởng lão Hóa Thần Hải không thể nghi ngờ, lập tức khom người nói:
- Là tại hạ lãnh đạm, sẽ đi an bài!
Hắn nhanh chóng cúi người đi ra ngoài, lập tức bắt tay vào việc mở truyền tống trận.
Dù sao truyền tống trận đi thông Hóa Thần Hải và Thánh Vực không phải đại thành nào cũng có, nhưng đúng lúc Lật thành có được, nhưng vài chục năm qua chưa mở ra lần nào.
Rất nhanh, Lôi Viên đã đi trở về, thông báo truyền tống trận đã mở ra.
Mọi người lúc này mới tiến vào trong truyền tống trận, nhanh chóng rời khỏi Lật thành.
Lôi Viên nhìn qua hào quang truyền tống biến mất, lúc này thở ra một hơi.
...
Trong phải hải vực to lớn, lúc này có kim quang hiện ra, kéo dài mấy chục dặm, kéo dài không tiêu tan, nước biển sinh ra gợn sóng lăn tăn.
Mặc dù mặt trời đã lặn, nơi đây vẫn tỏa sáng, kim mang càng tăng lên, giống như cự bảo mọc lên từ đáy biển, đang không ngừng cắn nuốt linh khí chung quanh.
Trong kim quang cũng không phải bảo vật gì đó, mà là một hòn đảo, phía trên có các loại kiến trúc trải dài, rộng chừng ngàn mẫu, trong đó con đường ngang dọc khắp nơi, người đến người đi như nước chảy.