Nhưng nếu đi Hóa Thần Hải, bị Kỳ Thắng Phong quấn lấy, sẽ bỏ qua hắn sao? Dù sao nơi phong ấn vô cùng có khả năng còn só lại thập phương quy tắc, là nơi bước vào Thần cảnh chân chính,
Huyền Hoa thấy hắn do dự, nói:
- Dù sao ngươi là trưởng lão danh dự của Hóa Thần Hải, hơn nữa ngươi quên Dương Địch sao?
Nội tâm Lý Vân Tiêu run lên, nhớ tới tên đệ tử này, nói:
- Tốt, ta sẽ theo ngươi đi Hóa Thần Hải.
Huyền Hoa đại hỉ, vài tên trưởng lão Hóa Thần Hải cũng tươi cười.
Trong lúc này, trên trời có mây tím bay tới, có nhiều bóng người xuất hiện, nương theo đó là một đám nữ tử xinh đẹp bay tới.
- Tham kiến cung chủ!
Chừng hơn trăm người, những cô gái này bay thẳng tới bên người Khúc Hồng Nhan, đều bái chào.
Chính là người tiếp viện của Thần Tiêu Cung chạy đến, lúc trước thiên địa bị phong ấn, không cách nào đả thông thông đạo, vào lúc này mới hàng lâm.
Sau lưng nhiều nữ tử này, chỉ có một người lạnh nhạt đứng đó, chính là lão giả áo đen, Lý Vân Tiêu kinh ngạc, lão giả kia là Ninh Khả Vi.
Nhìn kỹ lại, Ninh Khả Vân cũng đứng trong đám người, còn có mấy trưởng lão bị hắn đánh bại lúc đi Thần Tiêu Cung cách đây không lâu.
Mấy trưởng lão này phát hiện ra hắn, thần sắc khó coi.
Lý Vân Tiêu mỉm cười, cũng không quan tâm bọn họ.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Không thể ngờ Hoa Thường đại nhân xuất quan, Ninh Khả Vi thành chủ cũng tới, hai vị vất vả, các vị cũng vất vả, không cần đa lễ.
Ninh Khả Vi gật đầu nói:
- Cung chủ đại nhân nghiêm trọng.
Nữ tử váy tím đứng đầu chúng nữ, bộ dáng thùy mị tự nhiên, nói:
- Nghe nói Yêu tộc quy mô xâm chiếm Ngũ Hà Sơn, ta vâng mệnh tới đây, không ngờ lại muộn.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Một lời khó nói hết, chuyện nơi này người trong thiên hạ sẽ biết sớm thôi, ngươi thông báo cho Hàn sư thúc thay ta, ta muốn rời khỏi một hồi, không thể kịp thời trở về. Chuyện Thần Tiêu Cung sẽ do Hoa Thường và các trưởng lão thương lượng giải quyết.