Tuyệt Thiên Hàn lúc này suy nghĩ nhiều hơn, nói:
- Ý của ngươi là, nếu như Quy Khư đạt được Lý Vân Tiêu, như vậy trên đời sẽ sinh ra quái vật có thể sánh ngang thượng cổ chân long?
Ninh Khả Nguyệt nói:
- Đúng vậy.
Ánh mắt Tuyệt Thiên Hàn phát lạnh, nói:
- Trừ giết Thiên Tư ra, theo cách nhìn của ta, Lý Vân Tiêu cũng phải giết, chấm dứt hậu hoạn! Ba vị không biết định như thế nào?
Lời của hắn còn chưa dứt, Tuyệt Thiên Hàn lập tức cảm thấy không đúng, thấy lạnh cả người không biết từ đâu sinh ra, toàn thân của hắn như rơi vào hầm băng.
Ba người đưa mắt nhìn qua hắn, trừ Tuyết Thần Hề còn bình thản ra, trong mắt Lệ Hoa Trì cùng Khúc Hồng Nhan đã sinh ra sát ý.
Đặc biệt là sát khí trên người Khúc Hồng Nhan như biến thành thực chất.
Xùy!
Một đạo kiếm quang màu tím xuất hiện, Tuyệt Thiên Hàn không kịp phòng bị, vai phải bị chém đứt một khối huyết nhục, kiếm phong đảo qua yết hầu của hắn, chưa chạm vào nhưng đã làm da thịt của hắn chảy máu.
Tuyệt Thiên Hàn sinh lòng sợ hãi, kêu lên:
- Hồng Nhan cung chủ, ngươi có ý gì?
Khúc Hồng Nhan lạnh lùng nói:
- Niệm ngươi vô tri xúc phạm, nếu có lần sau, chỉ cần ngươi động tâm tư đối phó Lý Vân Tiêu trong đầu, ta sẽ lấy đầu của ngươi.
Lệ Hoa Trì vươn tay vỗ vai hắn, nói:
- Không chỉ đầu của ngươi, Long Nha sơn trang có thể xong đời theo ngươi đấy.
Tuyệt Thiên Hàn lập tức hiểu mình sai ở đâu, hắn âm thầm trách cứ chính mình, ở hải ngoại thế gia rất ít nghe thấy chuyện trên địa lục, không nên mở miệng nói lung tung, trên đại lục tàng long ngọa hổ, không cẩn thận là lâm vào họa sát thân.
- Tại hạ nói lỡ, mon hai vị tha thứ.
Tuyệt Thiên Hàn xem như một đời nhân kiệt, co được dãn được, sau khi nghĩ thông suốt liền lập tức xin lỗi, đồng thời đưa mắt nhìn qua Tuyết Thần Hề, đều là tông môn hải ngoại, lại là thành viên địa minh, hy vọng nàng nói giữ vài lời hưu ích.