Tuyệt Thiên Hàn hoảng hốt, lập tức biết rõ chính mình lâm vào ảo cảnh, không dám lộn xộn, cầm đao đứng đó, thần thức tản ra, đề phòng cảnh giác.
Đột nhiên bầu trời như bị tách ra, dung nhan tuyệt thế của Khúc Hồng Nhan xuất hiện, cầm Tử Tiêu Kiếm trong tay, tư thế hiên ngang, lăng không đứng đó, nói:
- Mỗi người đang ở trong ảo thuật, mau đi theo ta.
Tuyệt Thiên Hàn đại hỉ, khen:
- Không hổ là cung chủ Thần Tiêu Cung, Tuyệt mỗ tại hải ngoại cũng nghe nói qua, thật sự danh bất hư truyền.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Khen nhầm, bây giờ không phải là thời điểm khách sáo, làm sao giết địch mới là chính sự.
Tuyệt Thiên Hàn ôm quyền nói:
- Đúng vậy.
Hắn lúc này xuất hiện bên cạnh Khúc Hồng Nhan, đột nhiên đảo tay hóa đao chém một cái.
Phanh!
Khúc Hồng Nhan ăn cả kinh, vội vàng lách mình đánh ra một kiếm, lúc này chấn động bay ra xa, một trảm này xuất chém trúng nàng, tức giận nói:
- Ngươi điên sao?
Tuyệt Thiên Hàn nhếch miệng cười lạnh nói:
- Ta điên rồi, nhưng đao trong tay của ta không điên! Nó có thể nhận biết khí tức của ngươi, quy khư!
Sắc mặt Khúc Hồng Nhan lạnh nhạt, hóa ra chân thân Ninh Khả Nguyệt, kinh ngạc nói:
- Thú vị, lại có binh khí như vậy.
Nàng nhìn qua chiến đao răng cưa sắc bén, kinh ngạc nói ra.
- Hừ, chuyện thú vị còn khá nhiều đấy.
Tuyệt Thiên Hàn cười lạnh nói:
- Nhìn ngươi có mạng chơi không đã.
Thân ảnh Khúc Hồng Nhan xuất hiện sau lưng Ninh Khả Nguyệt lặng yên không một tiếng động đâm tới một kiếm.
Tuyệt Thiên Hàn nói như vậy chính là muốn phân tán sự chú ý của nàng, nhưng dường như vẫn có phát giác, thân ảnh lóe lên phiêu hoảng hốt bất định, biến mất trước mắt, làm cho Khúc Hồng Nhan không thể đâm trúng.
Loong coong!
Trên bầu trời có tiếng đàn truyền ra, tiếng đàn lúc trầm lúc bổng, dây đàn chấn động, tiếng đán như châu như ngọc.