Tuy ba người Khúc Hồng Nhan thấy kỳ kỳ nhưng việc này có lợi không hại cho mình thì lười ý kiến. Ba người chung một ý tưởng, lăng không bấm quyết điều tức phục hồi.
Bọn họ nhìn ra Ninh Khả Nguyệt, Thiên Tư không thật sự muốn đánh nhau chắc vì lo lún vào đầm lầy chiến đấu là không vùng thoát được. Dù sao hai người không chung nhóm với yêu tộc, chỉ lợi dụng lẫn nhau, không cần thiết phải bán mạng.
Giờ phút này, binh khí giết chóc chỉ còn gần trăm người nhưng vẫn ngoan cường chống lại đại quân yêu tộc, từ đầu đến cuối không lùi nửa bước.
Đám vũ giả Địa Minh không hiểu gì hết, bị lòng can đảm của bọn chúng đánh động, máu nóng sục sôi rống to giết vào vòng chiến.
Lý Vân Tiêu quay về bên cạnh Bắc Quyến Nam, hỏi:
- Sao rồi?
Bắc Quyến Nam luôn điều tức tại chỗ, không quan tâm sự vật bên ngoài.
Nghe hỏi, Bắc Quyến Nam mở mắt ra nói:
- Ngươi muốn thêm lần nữa sao?
Người xung quanh hết hồn, lộ vẻ sợ hãi. Bọn họ biết ‘thêm lần nữa’ là có ý gì.
Lý Vân Tiêu cười tủm tỉm nói:
- Hiện tại ta còn ba phần lực lượng, dốc hết sức ra đủ để mở lôi giới lần nữa.
Bắc Quyến Nam lắc đầu, nói:
- Nhưng Thất Huyễn Yểm Lục trong người ta còn chưa đủ ba phần, thậm chí không được một phần. Không tích lũy mấy năm thì không thể phục hồi được.
Lý Vân Tiêu nhíu mày hỏi:
- Lâu vậy sao?
Bắc Quyến Nam trả lời:
- Đại diệt tuyệt ngũ độc tổn thương thiên hòa, không dễ có được.
Mộng Bạch ở cạnh Vi Thanh nghe hai người đối thoại, cực kỳ chăm chú lắng nghe.
Lý Vân Tiêu đột nhiên quay đầu nhìn Mộng Bạch làm gã sợ hết hồn, bỗng thấy căng thẳng, thụt lùi mấy bước.
Vi Thanh che trước mặt Mộng Bạch, lạnh lùng đầy địc ý trừng Lý Vân Tiêu.
Lý Vân Tiêu hừ mạnh:
- Hừ!
Khóe môi Lý Vân Tiêu cong lên châm chọc và sát ý. Vi Thanh hiểu rõ, cũng hừ lại.