Lý Vân Tiêu hét lên:
- Cười cái khỉ gì, có giỏi thì ra đi!
Tuy Lý Vân Tiêu hét to nhưng lòng bình tĩnh hơn trước nhiều. Hoang cũng có ở đây thì khả năng bị cắn nuốt rất nhỏ.
- Đi ra? Dĩ nhiên bản hoàng sẽ ra, ta còn muốn bắt tọn cổ các ngươi!
Hắc ám vô tận như nước dâng lên, mỗi người đều có cảm giác nhỏ bé đó.
Lý Vân Tiêu dùng Diệu Pháp Linh Mục, kinh kêu:
- Những hắc ám đang co rút!
Đám người hoảng hốt hỏi:
- Co rút? Có chuyện gì?
Lý Vân Tiêu lắc đầu, nói:
- Ta chỉ thấy hắc ám đang co rút, không rõ có ý gì, cứ bình tĩnh xem đi.
Một thanh âm xa lạ vang lên trong bóng tối:
- Chậc chậc, thật là đạp phá thiết hài vô mịch xử, đắc lai toàn bất phí công phu.
Mọi người nhướng mày, thanh âm xa lạ chưa từng nghe qua.
Chỉ có Lý Vân Tiêu hoàn toàn biến sắc mặt lộ vẻ mặt kinh hoàng. Lý Vân Tiêu vô cùng quen thuộc thanh âm kia nhưng không biết tại sao người đó ở đây.
Giọng Hoang vang lên:
- Ai? Là ai!?
Tiếng hét chói tai chất chứa kinh hoàng, dường như không tin nổi có người ẩn núp.
- Ha ha ha! Ta là ia không quan trọng, điều quan trọng là ngươi có thể thuần phục Vô khiến rất giật mình.
Thanh âm trêu chọc:
- Vốn chỉ định đến đánh Lý Vân Tiêu một trận không ngờ thấy cuộc chém giết đặc sắc như vậy, còn tìm được tin tức của Vô, ông trời rất ưu ái chúng ta, chậc chậc.
Thanh âm ngừng, trong bóng tối vô tận lóe vệt đỏ rồi từ từ lan rộng. Đó là một con mắt, đỏ thẫm như máu, ánh mắt quái dị nhìn xuống mặt đất.
- Ui, nguyệt đồng!
Nhiều cường giả từng gặp nguyệt đồng của Lý Vân Tiêu nên hét lớn, quay sang nhìn Lý Vân Tiêu chằm chằm.
Mặt Lý Vân Tiêu lạnh băng, trong mắt lạnh lẽo và sát ý.
Trước con mắt to trong bóng tối chậm rãi xuất hiện hai bóng người. Nữ nhân mặc váy dài màu vàng nhạt thêu nước biển bóng mây màu lam, làn váy không gió tự bay trông yêu kiều thướt tha.