Cố Thanh Thanh giật nảy mình mở to đôi mắt, hét thất thanh:
- Thiên địa song kiếm trận, diễn biến Vạn Kiếm đồ!
Ngày xưa hai người nghiên cứu tập luyện Vạn Kiếm đồ, ngâm trong đạo này rất lâu. Chỉ bằng vào lực lượng cá nhân không thể diễn biến ra kiếm đồ hoàn chỉnh, thế là tìm cách chia Kiếm đồ thành thiên địa song kiếm trận, dung nhập tất cả biến đổi vào trong. Mỗi người tập một nửa, hợp sức lại là thành Kiếm đồ hoàn chỉnh.
Ba mươi sáu thanh Bắc Thiên Hàn Tinh Kiếm như cờ sao đóng trên bầu trời, nhấp nháy.
Tử Tiêu kiếm lấp lánh châu quang phản chiếu bảy mươi kiếm quang diễn biến kiếm giới, bảy mươi hai sát khí bay lên đối chiếu với thiên tinh.
Hai thanh tuyệt thế thần kiếm cùng là mắt trận, một đạm một sáng diễn biến muôn vàn kiếm ý, như thế giới luân chuyển.
Tất cả kiếm khí bỗng chốc tối tăm mất sắt, như sắt vụn.
Hai thanh Chân Long chi kiếm của Xa Vưu rung bần bật như muốn tranh phòng rồi lại bất lực. Xa Vưu sợ ảnh hưởng Vạn Kiếm đồ, gã vội vàng thu Chân Long chi kiếm về.
Hoang nổi giận:
- Chết tiệt, cảm giác này là sao?
Vạn kiếm diễn biến làm Hoang cảm nhận uy h**p rất lớn, lực lượng ký chủ liên kết trong người đang tuôn ra, gã phải triệu hoán ký chủ trước khi vạn kiếm chém xuống không thì mọi thứ đều uổng phí.
Lý Vân Tiêu nhìn ra được điều này, hai tay chỉ kiếm quyết, cả kiếm giới tĩnh lặng.
Tử Tiêu kiếm thay đổi, lăng không chém xuống.
Khúc Hồng Nhan quát to:
- Nhất điểm linh tê hóa vạn kiếm!
Lý Vân Tiêu cũng xoay Kiếm Thương Trảm Hồng trong không trung, hét lên:
- Vạn kiếm quy lưu hồi phục nhất!
Vô số kiếm quang lăng không bay lượn, những kiếm ý như biển hao bềnh bồng, bay lượn càng lúc càng nhanh, cuối cùng thành mưa rào rơi ào ào.
Cả thiên địa không còn thự gì khác, chỉ còn lại vô số kiếm ý. Cuối cùng quy nguyên thành một, nhất kiếm chém cả thiên địa.