Vi Vô Nhai phát hiện ngay một điều:
- Thời gian ngươi ở cảnh giới hư cực thua lão phu một nửa đúng không?
Vi Vô Nhai mừng rỡ lại vạn một hơi chân khí xông lên.
Lúc này Hoang đã trở về đăng phong tạo cực, dường như chỉ giữ được Hư Cực Thần cảnh trong khoảnh khắc.
Hoang nhìn chằm chằm động tác của Vi Vô Nhai, kết ấn lại vỗ xuống trước mắt gã.
Hoang bày ra tư thế rất lạ, hai tay một trước một sau, giữa tay trước hiện ra một lỗ đen, đen không thấy đáy, nhìn thoáng qua bị hút mất tâm hồn, mãi không có cuối.
Lý Vân Tiêu luôn chú ý hai người quyết đấu, thấy lỗ đen thì tim run lên, có gì đó không ổn.
Lỗ đen bình thường chỉ là bầu trời vỡ ra hình thành con đường thông hướng phương xa, Lý Vân Tiêu đã sớm nhìn quen. Nhưng lỗ đen trong lòng bàn tay Hoang thì có lực chấn nhiếp, toát ra yêu khí và hơi thở viễn cổ hoang dã.
- Lỗ đen đó là sao?
Quanh cánh tay, lòng bàn tay Hoang lấp lóe phù văn như vận chuyển lực lượng liên miên không dứt đến đây giữ cho lỗ đen không tan biến.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hai tay Vi Vô Nhai kết ấn giáng xuống:
- Chết đi!
Vi Vô Nhai cho rằng lực lượng Hư Cực Thần cảnh đủ đề nghiền nát mọi thứ ở hạ giới.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Hoang bị lực lượng hung hãn chấn cơ thể khí huyết cuồn cuộn, cục nghẹn ở lồng ngực, khóe miệng tràn ra máu tươi.
Nhưng thân thể Hoang chưa lùi lại một bước!
- Cái gì?!
Tất cả vũ giả chú ý cuộc chiến của hai người đều hết hồn, lộ vẻ khó tin.
Suy nghĩ của bọn họ giống n hư Vi Vô Nhai, Hư Cực Thần cảnh cường đại đủ đánh tan lực lượng đăng phong tạo cực thế nhưng lại bị Hoang đỡ được.
Huyền Hoa hốt hoảng, kinh khủng nhìn:
- Sao hắn làm được?
Diệu Pháp Linh Mục của Lý Vân Tiêu nhìn chăm chú, lỗ đen trong lòng bàn tay Hoang đang không ngừng cắn nuốt lực lượng của Vi Vô Nhai. Lực lượng hư cực cảnh mênh mông bị nuốt vào khá nhiều, càng lúc càng nhiều hơn.