Lệ Hoa Trì lên tiếng:
- Ta có thể đồng lòng với Hồng Nhan cung chủ nhưng thật sự không có cách nào đồng lòng với các vị đại nhân Thánh vực. Các vị đại nhân tự mình chơi đi, ta nhìn là được rồi.
Vi Vô Nhai nổi giận nói:
- Hai vị danh chấn thiên hạ, là cường giả đỉnh cao của bản tộc lại tùy ý làm bậy, không sợ thiên hạ nhạo báng sao?
Lệ Hoa Trì nói:
- Các người không sợ thì chúng ta sợ cái gì? Đánh mau lên đi, đánh xong giải phong ấn đầy trời, ta còn cùng Thần Hề đi chân trời góc biển.
Hai người siết chặt tay nhau, nhìn nhau cười, ấm áp ngọt ngào.
Vi Vô Nhai tức muốn hộc máu, lão nhìn Khúc Hồng Nhan.
Khúc Hồng Nhan nói:
- Thần Tiêu cung đang định mở sơn môn ra, chuyện trong tông bận rộn không rảnh lo gì khác, Vô Nhai đại nhân tự lực cánh sinh đi, đừng kêu ta nữa.
Mười Vũ Đế, bảy tông môn vốn không phải lực lượng Thánh vực có thể tùy tiện điều động, lúc trước là vì đại nghĩa hai tộc, người người có trách nhiệm. Hiện tại đám người Công Dương Chính Kỳ làm việc đê tiện như vậy, mọi người đã mất hết kiên nhẫn. Nếu không phải thiên địa bị phong đã sớm rời đi.
Vi Vô Nhai tức giận quát:
- Nếu các vị đều khoanh tay mặc kệ thì lão phu cũng không thèm lo cục diện rối rắm này nữa, người yêu tộc thích làm sao thì tùy!
Lệ Hoa Trì cười nói:
- Đại nhân vui là được.
Vi Vô Nhai tức đến nghẹn lời,xoay người định đi.
Công Dương Chính Kỳ ngây ngốc hỏi:
- Đại nhân khoanh tay mặc kệ hật sao?
Vi Vô Nhai lạnh lùng nói:
- Lão phu từ lâu đã không phải Chấp Chính Ti của Thánh vực, tại sao phải lo? Thiên hạ này là của người trong thiên hạ chứ không phải một mình Vi Vô Nhai ta.
Công Dương Chính Kỳ biểu tình khó xem nói:
- Vi Thanh đại nhân là Chấp Chính Ti.
Vi Thanh lạnh nhạt nói:
- Ta không làm Chấp Chính Ti là được.