Cố Thanh Thanh tức giận giậm chân, tiến lên đẩy người Bắc Quyến Nam mãi không tha.
Bắc Quyến Nam bất đắc dĩ đành nói:
- Thần đạo không có điểm cuối, hoặc vì từ xưa đến nay chưa ai đi tới điểm cuối được.
Bắc Quyến Nam ngừng một lúc, nhẹ lắc đầu:
- Không biết vị tiền bối kia có bước chân vào điểm cuối được không, phía sau điểm cuối sẽ là cảnh tượng gì?
Cố Thanh Thanh sửng sốt, ánh mắt kỳ dị nhìn Bắc Quyến Nam, xem xét gã thật kỹ.
Cố Thanh Thanh nói chuyện oai phong vì có tư cách đó, sao xác thối này nói chuyện còn lớn lối hơn cả nàng?
Lý Vân Tiêu giơ ngón cái lên cười gian nói:
- Giả bộ oai phong cỡ này xứng mười điểm.
Lý Vân Tiêu biết không phải Bắc Quyến Nam giả bộ oai phong, hắn rất tò mò gã nhắc tới tiền bối là ai.
Cố Thanh Thanh lạnh lùng nói:
- Nói mạnh miệng không sợ người ta cười rụng răng. Ngươi nói xem tiền bối không biết có vào điểm cuối thần đạo hay không là ai?
Bắc Quyến Nam ngẫm nghĩ một lúc, cuối cùng bảo:
- Ma Kha đại nhân.
Cố Thanh Thanh hoàn toàn biến sắc mặt. Thiên Chiếu Tử, Lý Vân Tiêu bị rung động tâm hồn mãnh liệt.
Bọn họ đều nghe cái tên Ma Kha cổ thần.
Cố Thanh Thanh cười to bảo:
- Ta cứ tưởng ngươi nói đến ai, thì ra lấy Ma Kha cổ thần ra lừa bịp, hừ!
Cố Thanh Thanh không thèm để bụng.
Lý Vân Tiêu thì lòng dao động, dường như Bắc Quyến Nam hiểu biết Ma Kha cổ thần khá nhiều, chờ xong việc phải hỏi thăm mới được.
Mọi người chuyển ánh mắt về lại chiến trường. Cố Thanh Thanh nói đúng, sau khi Vi Vô Nhai quay về cảnh giới siêu phàm nhập thánh thì đứng im không nhúc nhích, chỉ lạnh lùng nhìn Mạch núp sau đám đông.
Bốn Quỷ Tu La truy kích qua bị nhiều cường giả yêu tộc ngăn lại, chém giết thảm liệt.
Mười hai Quỷ Tu La truy sát Thương và Hoang cũng rơi vào khó khăn.