Lệ khí trên người Vi Vô Nhai không ngừng tăng lên, trực tiếp nhảy vào đăng phong tạo cực, lại không có dấu hiệu dừng lại, không ngừng tăng lên cao hơn.
Rất nhiều quỷ tu la ở gần e ngại khí thế đó, không tự giác được tản ra, trên gương mặt sinh ra thần thái sợ hãi.
Vô số cường giả Yêu tộc ở xa xa cảm nhận lực lượng này, sắc mặt biến thành khiếp sợ và khó coi.
Đặc biệt là Mạch ba người, đều là cường giả đăng phong tạo cực cho nên đều cảm nhận được lực lượng cường đại từ Vi Vô Nhai, dẫn động huyết dịch của bọn họ bành trướng.
Sắc mặt Công Dương Chính Kỳ đại biến, thất thanh nói:
- Thần cảnh?
Cho dù là nhân tộc hay là Yêu tộc, không có ai không vô cùng kinh hãi, bởi vì hai chữ này giống như ma chú tác động tâm thần mỗi người.
- Ha ha? Thần cảnh sao?
Vi Vô Nhai cười nhạo nói:
- Thần cảnh lại tính toán là cái gì?
Lời này vô cùng cuồng vọng, lại vô cùng khí phách, chẳng khác gì cười nhạo anh hùng suốt mười vạn năm qua.
Tuy nội tâm Công Dương Chính Kỳ khiếp sợ, lại bình tĩnh như cũ, nói:
- Vô Nhai đại nhân chê cười không buồn cười chút nào.
- Bởi vì lão phu nói chuyện cho tới bây giờ không phải chuyện cười.
Khóe miệng Vi Vô Nhai cười mỉa mai, nói:
- Ngươi thân là Thánh Vực chấp chính tư, cũng biết trên Thần cảnh còn có tầng thứ cao hơn không?
Đột nhiên Cố Thanh Thanh cả kinh nói:
- Hư Cực thần cảnh!
Đám người Lý Vân Tiêu đều cả kinh, liếc nàng một cái.
Sắc măt Thiên Chiếu Tử cũng đột biến, lúc này cũng dò xét Cố Thanh Thanh vài lần, người biết rõ thần đạo chi cảnh cực nhỏ, mặc dù là trong Thánh Vực cũng chỉ có vài người biết mà thôi.
Công Dương Chính Kỳ vung tay lên, lập tức cho kim giáp tử sĩ dừng lại, yên lặng nghe hắn nói.
Trên bầu trời yên tĩnh lại, tất cả mọi người lần đầu tiên nghe được bí mật như thế, tất cả đều kinh ngạc không thôi.