Công Dương Chính Kỳ hai tay thả lỏng phía sau, chậm rãi nói ra:
- Giờ phút này hai tộc chiến sự căng thẳng, bổn tọa muốn điều động quỷ tu la.
- Điều động? Ha ha, nằm mơ a!
Vi Thanh giận quá thành cười, nói:
- Công Dương Chính Kỳ, ngươi cũng là kẻ tâm tư cẩn thận, sao lại nói ra chuyện buồn cười như vậy?
Công Dương Chính Kỳ lạnh lùng nói:
- Buồn cười đúng không? Nếu phụ tử các ngươi cảm thấy buồn cười, bổn tọa sẽ cân nhắc sẽ trừ nội loạn trước mới an bên ngoài.
Sắc mặt phụ tử Vi Thanh lập tức đại biến, nhìn chằm chằm vào Công Dương Chính Kỳ. Vi Vô Nhai càng nhìn hắn một hồi, nói:
- Tốt, tốt, không hổ là nhân tuyển do Mộng lão nhân tuyển chọn năm đó, quả thật làm cho ta chấn động. Trước đại sự tranh giành số mệnh hai tộc, cho dù là ai cũng không dám làm ẩu, mà ngươi lại nội đấu, thật sự làm lão phu mở rộng tầm mắt.
Công Dương Chính Kỳ nói:
- Thánh Vực năm vị chấp chính tư, bình tĩnh mà xem xét, qua nhiều năm như vậy trừ ta, có ai quản chuyện thiên hạ? Hôm nay ta sẽ phụ trách với thiên hạ này. Bản thân ta là Thánh Vực chấp chính tư, làm sao cho phép lực lượng như quỷ tu la nằm ngoài khống chế. Vi Vô Nhai đại nhân, các ngươi là muốn chống lại Thánh Vực, tự lập môn hộ sao?
Trên việc này Vi Thanh tự giác đuối lý, hừ lạnh nói:
- Mặc ngươi hoa ngôn xảo ngữ như thế nào, cũng mơ tưởng cái gọi là ‘ điều động ’, nhưng ta có thể cam đoan, từ việc này, quỷ tu la có thể tham chiến giúp ngươi.
- Tham chiến? Bốn mươi chín tên quỷ tu la này trong mắt bổn tọa, uy h**p thậm chí còn trên cả Yêu tộc. Nếu không quy thuận, bổn tọa làm sao có tâm tư tham chiến.
Ánh mắt Công Dương Chính Kỳ lạnh như băng, vung tay lên, võ giả kim giáp đầy trời, giẫm trên chiến xa lao tới, vây quanh đám người Vi Thanh.