Vi Vô Nhai hừ hừ nói:
- Lên tiếng? Có lẽ đây là chuyện người ta vui vẻ nhìn thấy đấy. Tỏng phạm vi mười dặm bị Thập Vạn Chân Thổ Ấn phong bế, ý đồ của hắn có thể thấy rõ ràng.
- Cái gì? Thập Vạn Chân Thổ Ấn!
Tất cả mọi người đều hoảng sợ, đám người Ti Đình Ngữ toàn thân lạnh như băng, dường như nghĩ tới chuyện gì đó, sắc mặt tái nhợt.
Vi Thanh nói:
- Phụ thân, chúng ta làm sao bây giờ?"
Vi Vô Nhai khẽ nói:
- Làm sao bây giờ? Tự nhiên là ngăn cản trận chém giết này rồi, miễn đúng tâm ý của hắn.
Hắn tiện tay đánh ra một ấn quyết, hóa ra vô số phù văn mạn thiên phi vũ, sau đó một hóa hai, hai hóa ba, lại xuất hiện từng đạo bóng người, toàn thân màu vàng và mặc giáp.
Trong nội tâm Lý Vân Tiêu cả kinh, những kim giáp kia chính là quỷ tu la, nhưng so với lúc ở thành Hồng Nguyệt thì chúng càng có sát khí cùng lệ khí mạnh hơn, dường như còn tốt hơn quỷ tu la trước đó không ít.
Đặc biệt là cường độ thân thể, diệu pháp linh mục của hắn quét qua, có thể cảm giác được lực lượng cường hãn như tường đồng vách sắt đảo qua.
Số lượng quỷ tu la không nhiều, chỉ có bốn mươi chín người.
Người khác có lẽ không biết, nhưng Lý Vân Tiêu và Huyền Hoa cùng những người đã trải qua trận chiến ở thành Hồng Nguyệt đều kinh hồn táng đảm, vừa mừng vừa sợ, tất cả đều là tồn tại cửu giai đỉnh phong đấy.
Hơn nữa so với cửu giai đỉnh phong bình thường thì mạnh hơn, bởi vì bọn họ không sợ chết, là máy móc giết người thuần túy.
Nội tâm đám người Lý Vân Tiêu hoảng sợ, phụ tử Vi Thanh định thử nghiệm ở nơi này.
Vi Vô Nhai nhìn qua tràng diện hỗn loạn phía dưới, lạnh nhạt nói:
- Đều dừng tay, nếu không bổn tọa sẽ không khách khí.
Đám người Hoang đều chú ý mật thiết hành động của hắn, nhưng hoàn toàn không đặt lời của hắn nói trong lòng.