Lệ Hoa Trì đưa mắt nhìn, xác thực không có nhân tuyển tốt hơn, liền đáp ứng nói:
- Tốt, trước đại nghĩa, từ chối thì bất kính.
Hắn thiên cầm vào trong ngực, nắm tay Tuyết Thần Hề đi về phía đại quân Yêu tộc, nói:
- Chư vị đi theo ta đi!
Người hai đại thánh địa sống sót hiện tại, hơn nữa còn có thể tái chiến chưa đủ hai trăm người, tăng thêm Ảnh ti, Vạn Tinh Cốc, Phệ Hồn Tông cũng không đủ ba trăm người, tất cả thấy chết không sờn tiến thẳng vào Yêu tộc.
Ti Đình Ngữ nhìn qua bóng lưng mọi người, mũi đau xót.
Vốn với tu vị của nàng căn bản đã thanh tâm quả dục, không muốn vô tình, nhưng mà tràng diện quá thê thảm, một trận chiến này sợ rằng lực lượng của Thánh Vực đã hao tổn hơn phân nửa.
Phía sau chỉ còn lại những người già nua yếu ớt, đám người Mạc Tiểu Xuyên cũng giết lên, Lý Vân Tiêu cùng Bắc Quyến Nam ngồi xếp bằng trên không trung điều tức, mọi người vô cùng kiêng kỵ hai người bọn họ, không dám tiến lên.
Mặc dù là Cố Thanh Thanh, sau khi do dự liên tục cũng gia nhập chiến trường.
Vào lúc này không ai còn có suy nghĩ khác, cũng không có tình cảm gì, chỉ còn lại có một chữ "Chiến" trong đầu, không ai lui bước.
Đột nhiên trên bầu trời bắt đầu xuất hiện gợn sóng nhộn nhạo, từng đạo hào quang hiện ra, lan tràn hơn mười dặm, hấp dẫn mọi người chú ý.
Hai mắt Thiên Chiếu Tử sáng ngời, đại hỉ nói:
- Là chiến hạm cửu giai của Thánh Vực! Nam Phong Tuyền các nàng đến rồi!
Mọi người đại hỉ, tất cả hai mắt tỏa sáng, dường như nhìn thấy cọng cỏ cứu mạng.
Trong vô số gợn sóng này, quả nhiên có tiếng động cơ chiến hạm nổ vang, sau đó là thân ảnh chiến hạm cửu giai xuất hiện che khuất bầu trời, tuy chỉ có năm chiếc nhưng lại dài vạn trượng.
Mấy đầu lĩnh Yêu tộc sắc mặt khó nhìn hơn trước.
Tinh nhuệ cả Yêu tộc đang ở nơi này, nếu trận chiến này thất bại, sợ rằng mấy ngàn năm nữa cũng khó khôi phục nguyên khí.